Học viện Thánh Du xây trên một ngọn núi rất đẹp,hay là có thể nói rằng,Thánh Du bản thân là một ngọn núi quanh năm hoa lá đua nở.Trong trường trồng đầy các loại cây,đâu đâu cũng thấy cây.....
Cây cối miền Nam rất khác so với cây cối miền Bắc.Tại trường học trước đây của Tiểu Mễ,một cái cây chỉ là một cái cây,một cây trúc chỉ là một cây trúc.Nhưng cây cối trong trường Thánh Du làm cho cô hết sức ngạc nhiên,cây trúc giống như là hàng trăm cây trúc ghép lại,rất có khí thế,đa dạng hơn.....
Đường về Phong Viên có một con đường núi cong cong,hai bên đường như là một khu rừng,trong đó có đầy các loại cây.Đang vào lúc cuối tháng năm,cây cối,hoa lá đua nhau khoe sắc.Đi qua con đường đó,Tiểu Mễ cảm thấy mình như đang lạc vào một thế giới thần tiên.
Ký túc xá của Phong Viên cũng rất đẹp.
Đẩy cánh cửa sổ là có thể nhìn thấy cảnh đẹp Đông Hồ.
Nước hồ màu sắc giống như bầu trời,tầm nhìn mênh mông.Tiểu Mễ hít thở,cô có thể cảm thấy được những cơn gió từ hồ thổi vào.Haha,thì ra gió Đông Hồ còn mang một vị tanh nữa.Tuy nhiên,vẫn có thể giả tưởng nó vừa tười mới vừa đẹp đẽ.
"Chỉ còn một tháng nữa là học kỳ này sẽ kết thúc,tại sao không để học kỳ sau mới chuyển đến học ở đây?"Uy Quả Quả nằm trên giường,vừa ăn sô cô la mà Tiểu Mễ mua cho cô,vừa tò mò hỏi.
Tiểu Mễ bật đèn bàn lên,từ trong ngăn bàn lấy ra một quyển nhật ký,nghĩ một lúc rồi trả lời:"Mình muốn tìm một người."
"Tìm người?Tìm ai?"Uy Quả Quả ngạc nhiên,"Học khoa nào?"
"Đã tìm thấy rồi."
Tiểu Mễ mỉm cười.Thật là may mắn,vừa đến đã tìm thấy rồi.
"Bạn của bạn à?Con trai hay là con gái?"Uy Quả Quả tiếp tục hỏi,a,một thanh sô cô la thật ít,ăn vào bụng là chẳng còn cảm giác nữa rồi.Lúc đầu Tiểu Mễ định mua hai thanh sô cô la,nhưng nhìn vào ví của Tiểu Mễ chỉ vỏn vẹn còn có 5 tệ,nên cô chỉ lấy 1 thanh.
Tiểu Mễ gãi đầu:"Cái đó...."Chẳng biết nói thế nào đây,nhưng cũng không muốn nói dối Uy Quả Quả.
Lúc đó,cửa ký túc mở ra.
Dương Khả Vi mặt hằm hằm bước vào,vứt sách vở lên giường,lạnh nhạt nhìn Tiểu Mễ và Uy Quả Quả rồi nói:"10 giờ rồi,tắt đèn đi ngủ."Nói rồi,cô đưa tay tắt đèn.
Một âm thanh vang lên,trong giây lát căn phòng trở nên tối hẳn,chỉ còn chiếc đèn bàn của Tiểu Mễ phảng phất ánh sáng yếu ớt.
Uy Quả Quả tức giận ngồi dậy:"Này!Dương Khả Vi,mười giờ vẫn là thời gian học tập làm việc bình thường mà.Bạn có quyền gì mà tắt đèn!"Tức chết đi được,Dương Khả Vi luôn như vậy,cô ta muốn ngủ,8 giờ là phải tắt đèn,cô ta không muốn ngủ,2 giờ đêm cũng không được tắt đèn!Nếu Thành Quyên còn ở ký túc thì cô ta còn không dám như vậy.
Dương Khả Vi lên giường,quay mặt vào tường ngủ.
"Có người thất tình rồi,"Uy Quả Quả hát,rồi đi rửa mặt chuẩn bị đi ngủ,"Đệ nhất mỹ nhân của Học Viện Quản Lý hôm nay bị từ chối trước mặt mọi người,thật là một tin tức lớn!"
"Uy---Quả---Quả!"
Một quyển sách từ giường của Dương Khả Vi được ném xuống.
Uy Quả Quả nhanh chóng tắt đèn đi ra ngoài,quyển sách đập vào của rồi rơi xuống đất.Trong giây lát,không khí trong phòng trở nên tĩnh lặng.
Chỉ có ánh sáng yếu ớt từ cây đèn bàn.
Tiểu Mễ nhẹ nhàng ngồi trên ghế,hít một hơi,mở quyển nhật ký ra.Giấy trong quyển sổ có màu xanh nhạt,in rất nhiều hình của thiên sứ.
Cô cầm bút lên,cố gắng nở một nụ cười dễ thương như thiên sứ----
Dực(tiếng Trung đọc là yi)
Hôm nay thật vui,bởi vì cuối cùng em đã tìm thấy anh rồi!
Xin lỗi,lúc đầu em không biết đó là anh,cho nên đã đẩy anh xuống đất.Có đau không?Có bị thương không?Hihi,đương nhiên em biết rằng anh sẽ không giận em,nhưng em vẫn lo lắng.Đều do em quá tùy tiện.....anh từng nói đó là khuyết điểm của em,từ bây giờ em sẽ thay đổi được không anh?
Anh đang cười phải không?
Anh cười thật đẹp.....
Những thiên sứ khác nhất định rất quý anh nhỉ.
Em biết,chẳng có ai không quý anh cả,các thiên sứ cũng nhất định thích anh thôi.....
Trường mới rất đẹp,các thầy cô giáo rất thân thiện,các sinh viên cũng rất tốt bụng.Ký túc của em có tất cả 4 người,tên là Uy Quả Quả,Thành Quyên,Dương Khả Vi.Tên nghe rất hay phải không?Nói với anh,tên của các bạn ấy không chỉ hay,mà các bạn ấy cũng rất tốt nữa,vừa quan tâm đến em,vừa nhiệt tình.Cho nên,anh không phải lo cho em đâu.
Thôi nhé,em phải đi ngủ đây.
Tối nay nhất định phải ngủ thật say,bởi vì ngày mai em lại có thể nhìn thấy anh rồi.
À,còn nữa----
Hôn anh!
Hi hi,thích không?Anh không được thích một thiến sứ khác nhé,anh chỉ có thể mãi mãi yêu một mình em thôi!
Yêu anh---Tiểu Mễ"
*** ***
Buổi chiều,ánh nắng tươi đẹp.
Bầu trời xanh thẳm,mây trắng bồng bềnh,mặt chiếu ánh sáng rực rỡ qua các làn mây.Bên cạnh Học Viện Quản Lý có một cái sân vận động,đường chạy màu đỏ,bên trong là một sân bóng đá.Mặc dù so với sân vận động của các trường khác có nhỏ hơn một chút,nhưng sân bóng chuyền,bóng rổ...đều có,học tiết thể dục có lẽ là đủ rồi.
Tiết thể dục là sinh viên nữ và sinh viên nam cùng học nhưng không cùng chung một lớp,sinh viên nữ ở bên này tập bóng chuyền,sinh viên nam ở bên kia đánh bóng rổ.
Dưới bóng cây,2 sinh viên nữ một tổ đang tập đỡ bóng.
oOo
"Tay vươn ra!"
"Chân khom lại một chút,ừ,như vậy...."
.......
"Dùng phần trên tay đỡ bóng",cô giáo thể dục đến trước mặt Tiểu Mễ,chỉnh tay của cô cho đúng tư thế,"đúng,giống như vậy...đừng dùng ngón tay phát bóng,tư thế không đúng phát bóng sẽ không có lực."
"Cảm ơn cô!"
Tiểu Mễ lễ phép nói,cố gắng tìm cảm giác mà cô giáo chỉ.Cô giáo cười,rồi đi sang bên cạnh chỉ cho sinh viên khác.
Cô giáo vừa đi,Uy Quả Quả đã ngồi ngay xuống đất thở hổn hển:"Mệt quá!Hộc....Trời ơi,phải tâng được 20 lần mới đủ điểm,chi bằng giết tôi đi cho rồi!"Môn thể dục với cô là ác mộng,không biết có phải bởi vì cô béo hay không,cô chưa có một phần nào của môn thể dục đạt yêu cầu.
Tiểu Mễ lau mồ hôi,an ủi:"Ừ,tâng bóng không dễ chút nào."
"Thế phải làm thế nào đây?"
Uy Quả Quả mệt mỏi.
Tiểu Mễ đột nhiên quay sang bên trái,nói:"Bạn nhìn kìa!Wow,Thành Quyên đỡ bóng tốt thật!"
Thành Quyên đang đánh bóng cùng cô giáo.
Nhanh nhẹn,linh hoạt,động tác dứt khoát và linh hoạt,Thành Quyên làm cho mọi người hết sức ngưỡng mộ.
"Năm mươi sáu!"
"Năm mươi bảy!"
"Năm mươi tám!"
........
Hòa theo số lần tâng bóng tăng lên,các sinh viên càng ngày càng hưng phấn,cổ vũ cho Thành Quyên.Tiểu Mễ và Uy Quả Quả cũng nhiệt tình cổ vũ cho bạn cùng phòng.
Tiểu Mễ đã hiểu một chút về Thành Quyên.
Thành Quyên là một sinh viên ưu tú của trường Thánh Du,được các sinh viên kính trọng.Cô thân thế đáng thương,lúc 3 tuổi ba mẹ cô chết bởi lũ lụt,tất cả tài sản trong nhà cũng bị lũ cuốn trôi.Cô được cô ruột nuôi lớn,cuộc sống rất khó khăn,học phí và sinh hoạt phí rất nhiều lúc dựa vào hàng xóm và người hảo tâm trợ giúp.Nhưng cô học vô cùng xuất sắc,gần như tất cả những kỳ thi đều xếp thứ nhất,thứ hai,hơn nữa cô đối xử với mọi người cũng rất tốt,từng được chọn là sinh viên ưu tú quốc gia.
Thành Quyên sau khi thi vào Thánh Du,trường học hết sức quan tâm đến cô,không chỉ miễn học phí cho cô,mà còn sắp xếp cho cô ruột của cô quản lý một ký túc xá.
Để báo đáp học viện Thánh Du,chỉ cần là một hoạt động có thể tham gia,bất kể là cuộc thi diễn giảng,biện luận,bóng chuyền,bóng rổ,tri thức....Thành Quyên đều tham gia,mang giải thưởng về cho Thánh Du.
Thành Quyên là niềm tự hào của trường.
Từ đó Tiểu Mễ biết,Thành Quyên đã phải trả rất nhiều.Mỗi ngày chưa đến mười hai giờ,cô sẽ không từ phòng tự học quay về ký túc;mỗi ngày năm giờ sáng,cô đã dậy để tập thể dục,chuẩn bị cho cuộc thi tiếp theo.
Mặc dù cơ hội tiếp xúc với Thành Quyên trong phòng không nhiều,nhưng Tiểu Mễ cũng rất tôn trọng Thành Quyên.
........
"Chín mươi sáu!"
"Chín mươi bảy!"
"Chín mười tám!"
Các sinh viên vừa cổ vũ vừa đếm,tư thế đánh bóng của Thành Quyên thật đẹp mắt.
Các sinh viên học lớp bên cạnh cũng tò mò quay đầu sang xem.
"Chín mươi chín!"
Ngay lúc đó-----
Một quả bóng rổ không biết từ đâu đến,rơi trúng vào đầu Thành Quyên.
"Binh...."
Các nữ sinh bất ngờ.
Thành Quyên nhịn đau ngồi dậy,tay ôm đầu.
Các nữ sinh chạy đến vây quanh cô,lo lắng hỏi:
"Có bị thương không?"
"Nhanh đến phòng y tế đi!"
"Thằng thần kinh nào ném bóng rổ đấy,không có mắt à!"
.........
Tiểu Mễ vội vàng lấy khăn lau vết bẩn cho Thành Quyên.Cô hít thở,Thành Quyên bị quả bóng đập rất mạnh,trán sưng một mảng lớn,máu đang chầm chậm chảy ra.
Tiểu Mễ đỡ cô dậy:"Để mình đưa bạn đến phòng y tế lấy thuốc."
Cô giáo thể dục cũng nhìn vết thương của Thành Quyên:"Các em nhanh đi đi,đừng để vết thương nhiễm trùng."Con gái nếu như bị thương ở mặt thì phiền phức lắm đấy.
"Không cần đâu."
Thành Quyên nhẹ nhàng kéo tay Tiểu Mễ ra.
"Mình tự đi được."
"À"Tiểu Mễ nhìn cô,mỉm cười:"Thế thì bạn cẩn thận nhé."Thành Quyên hình như không thích quá thân mật với bạn cùng lớp,dường như có một cảm giác xa cách.
"À-----"
Bầu trời đột nhiên lại xuất hiện một bóng hình,các sinh viên bên cạnh lại kêu lên!
"Cẩn---thận---!"
Lại một quả bóng nữa bay đến!
Tiểu Mễ giật mình nhắm mắt lại.
Các sinh viên nữ quá bất ngờ,sững người ra.
Nguy hiểm quá!
Thành Quyên vịn vào vai Tiểu Mễ,ngồi dậy,nhìn sang sân bóng rổ.
"Này,các bạn kia!Các bạn đang làm gì đây?!"
Cô giáo thể dục cũng tức giận,hét lên với các sinh viên bên sân bóng rổ bên cạnh.
** ***
Sân bóng rổ đột nhiên tĩnh lặng.
Mười mấy quả bóng đều rơi xuống đất.
Một sinh viên nam đang rất tức giận,các sinh viên khác đang cố gắng cản lại:
"Doãn Đường Diêu!Người khác sợ mày,nhưng tao không sợ!Dựa vào nhà có tiền có quyền thì muốn làm gì thì làm à?Tao đứng ở đây,mày có bản lĩnh thì đến giết tao đi!"
Sẽ có một thiên sứ thay tôi yêu em-Chương 2(3)
Các sinh viên nữ ngạc nhiên
Sinh viên nam này là Vệ Thụ,một sinh viên tính cách và thành tích học tập đều rất tốt,không biết vì sao mà anh ta lại phẫn nỗ đến mức phải đánh nhau như vậy.
Bên kia,Doãn Đường Diêu đứng đó.
Anh ta ánh mắt lạnh lùng.
Một quả bóng rổ trên ngón tay anh ta,quay càng lúc càng nhanh!
"Rất tốt,có khí phách."
Vừa nói,anh ta cầm lấy quả bóng ném vào rất mạnh vào Vệ Thụ.
Vệ Thụ đứng yên,không tránh.
Các sinh viên bên cạnh nhanh chóng đẩy anh sang một bên,quả bóng đập mạnh vào lưới sắt.Các sinh viên nữ lập tức hiểu rằng quả bóng do Doãn Đường Diêu ném.
Lại là anh ta.....
Từ khi Doãn Đường Diêu ra nhập Thánh Du,đã từng đánh nhau mười mấy lần,đáng nhẽ là đã bị đuổi học hoặc ít nhất cũng kỷ luật nặng.Nhưng anh ta vẫn chẳng sao cả,vẫn cứ coi như không có việc gì xảy ra.
Nhà có tiền thì như vậy à?......
Hơn nữa họ Doãn không phải là gia đình có quyền có thế bình thường,nghe nói các quan chức cấp tỉnh cũng không dám đắc tội với mẹ anh ta.Bởi vì nếu như nhà họ Doãn ra đi,cả tỉnh sẽ bị tổn thất một nguồn tài chính rất lớn.
Các sinh viên nam cố gắng giữ chặt Vệ Thụ đang phẫn nộ lại.
Không phải họ muốn giúp Doãn Đường Diêu,mà họ biết rằng nếu như Vệ Thụ không cẩn thận làm bị thương anh ta,chờ đợi anh sẽ là một kết quả rất đáng sợ.
Các sinh viên nữ cũng im lặng.
Bầu không khí trên sân bóng trở nên nặng nề.
Chỉ có tiếng mắng chửi của Vệ Thụ:"Ngoài việc đánh người ra,mày còn biết làm cái gì khác?Doãn Đường Diêu!Mày nhớ rằng!Mày chỉ là đồ vô dụng!Kể cả mày đánh chết tao!Mày vẫn chỉ là đồ vô dụng!Mày học ngu,không biết đánh bóng rổ,chạy đường dài cũng không chạy được!Mày là kẻ vô dụng nhất trên thế giới!"
Doãn Đường Diêu nắm chặt tay lại.
Anh ta yên lặng đứng đó.
Trong ánh nắng mặt trời.
Bên cạnh anh ta không có một sinh viên nào khác.
"Doãn Dường Diêu,xin lỗi Vệ Thụ!"
Thành Quyên đi lên phía trước,nhìn thẳng vào anh ta và nói:"Anh dựa vào cái gì mà đánh người?!"
Có sự xuất hiện của Thành Quyên,các sinh viên trong lớp như được tiếp thêm dũng khí.Tại Thánh Du,Thành Quyên chính là hóa thân của chính nghĩa.
Doãn Đường Diêu vẫn không thay đổi sắc mặt,ánh mắt lạnh lùng:
"Không liên quan gì đến cô."
Tiểu Mễ đứng trong đám đông,tim cô co thắt lại.Cô có thể nghe thấy Uy Quả Quả bên cạnh đang mắng chửi anh ta,có thể cảm thấy ánh mắt căm ghét của các sinh viên dành cho anh.Cắn chặt môi,cô không dám thở mạnh,một cảm giác đau buồn đang chảy trong con người cô.
.......
Dực:
Anh ta có thật là thiên sứ không?
Anh ta có vẻ giống một con quỷ hơn,một con quỷ tính cách tồi tệ.Anh ta rất tồi tệ anh có biết không?Anh ta dùng quả bóng ném vào bạn học,Vệ Thụ bị đánh rất dã man,Thành Quyên cũng bị bóng ném trúng đầu.
Anh ta cũng không thèm xin lỗi.
Anh ta cũng không nói tại sao mình tức giận.
Nhưng mà-----
Nhìn anh ta rất cô độc.......
Giống hệt như lần đó,em vô cớ tức giận cãi nhau với anh rồi bước đi,anh đứng đằng sau gọi tên em em cũng không thèm quan tâm.Anh còn nhớ không?Lần đó thực ra em không đi xa,chỉ nấp ở một góc để nhìn trộm anh,em muốn biết anh có đau khổ không.....
Anh cô đơn đứng đó.
Ánh nắng chiều kéo bóng hình của anh dài hơn.
Anh đứng đó rất lâu,rất lâu,hình như vẫn muốn đợi em.....
......
"Vệ Thụ nói không sai,"Thành Quyên nhìn Doãn Đường Diêu,"Anh là mộ kẻ vô dụng!"
Các sinh viên yên lặng.
Họ chưa từng nghe thấy Thành Quyên nói với người khác như vậy.Trước đây cô luôn đối xử tốt với mọi người.
Doãn Đường Diêu điên tiết lên!
"Cô nói gì?"
"Tôi nói anh là một kẻ vô dụng!Anh chẳng biết làm gì cả,tất cả mọi việc đều do người khác làm thay anh,thậm chí chạy bộ cũng không được bốn trăm mét!"Thành Quyên không chớp mắt,"Sao lại trừng mắt như vậy,tôi nói sai à?Chỉ biết lấy bóng đánh người à?Có biết ném bóng vào rổ không?Cho anh ném mười lần anh cũng chẳng ném được một quả vào rổ đâu!"
Doãn Đường Diêu vung tay lên.
"Bốp---"
Một cái tát mạnh đánh vào mặt Thành Quyên!Cái tát mạnh đến mức máu từ môi cô đang chảy ra.
Các sinh viên kinh ngạc!
"Anh thật là quá đáng!"
Tiểu Mễ không nhịn nổi.
Cô đi lên đứng bên cạnh Thành Quyên,lấy khăn lau vết máu cho cô.Sau đó cô quay ra nói với Doãn Đường Diêu:"Vừa rồi anh ném bóng vào người ta,bây giờ lại đánh người ta,như thế rất quá đáng anh có biết không?"
Doãn Đường Diêu cười nhạt,cầm quả bóng trong tay quay quay:"A,lại một nữ hiệp khách ra tay rồi,có phải là phim kiếm hiệp xem quá nhiều rồi không.?"
"Xin lỗi Thành Quyên và Vệ Thụ đi."Tiểu Mễ nói.
Xin lỗi?.......
Doãn Đường Diêu cười lớn.Ông trời chưa xin lỗi anh ta,tại sao anh ta lại phải xin lỗi người khác?Trong từ điển của anh ta không có hai chữ "xin-lỗi"
"Trừ khi tôi chết."
Doãn Đường Diêu lại cười,một kiểu cười hết sức đáng ghét.
"Tiểu Mễ nhìn anh ta:"Chỉ có chết mới xin lỗi?"
oOo
Một cô gái đứng trước mặt Doãn Đường Diêu.
"10.000 m,thế à?Tôi chạy thay anh ấy."Ánh mắt cô gái kiên quyết,"Không cần phải xin lỗi anh ấy,bởi vì lỗi là ở anh ấy.Nhưng mà,xin mọi người tha lỗi cho hành vi hôm nay của anh ấy."
Cô gái cúi người xin lỗi Vệ Thụ,Thành Quyên và thầy giáo Phương,sau đó cô bắt đầu chạy ra đường chạy màu đỏ.
Lại là Tiểu Mễ!
Các sinh viên xung quanh hết sức kinh ngạc,cô gái này thật là tinh thần có vấn đề rồi!Thầy giáo Phương kinh ngạc,thật nhìn không ra,Doãn Đường Diêu thật cao tay,có thể tìm được một người bạn gái dám hy sinh đến mức như vậy.Uy Quả Quả ngạc nhiên đến mức không biết nói gì.Thành Quyên nhìn bóng dáng Tiểu Mễ trên đường chạy,chán nản.......
Doãn Đường Diêu nhìn đồng hồ,lạnh nhạt nói:"Hết tiết rồi."Nói xong,anh ta bước đi,ánh mắt cũng không thèm quay ra nhìn Tiểu Mễ.
"Này!Cô ấy chạy không tính!"
Đến lúc này Vệ Thụ mới phản ứng.
*** ***
Mặt trời đang lặn.
Trời bắt đầu tối.
Các sinh viên Thánh Du lần lượt ra về,không có ai thèm chú ý đến bóng hình yếu ớt của cô gái đang chạy.
Vòng thứ 17.....
Trong người Tiểu Mễ như muốn vỡ tung ra,cố gắng hết sức nhưng cũng không hít thở được không khí.Trước mặt đều là màu đen,cô không nhìn thấy đường chạy,không nhìn thấy trước mặt có người hay không,cô không cảm giác thấy đôi chân của mình nữa,cô chỉ cảm thấy-----
Sau đó cô có thể sẽ chết!
Sân vận động vắng vẻ.
Thầy giáo đã về,các sinh viên cũng đi hết,chỉ chỉ còn vài người tò mò ở lại xem một lúc nhưng rồi cũng trở về đi ăn.
Không có ai đếm vòng cho Tiểu Mễ.
Thực ra,Tiểu Mễ cũng không biết là mình chạy được 17 vòng hay 18 vòng.Cho nên cứ tính 17 vòng vậy,kể cả chạy đến mức nôn ra máu,cũng phải chạy hết 10.000 m này!
Tiểu Mễ mệt đến mức chẳng còn ý thức được gì nữa.Ngoại trừ nhịp tim đang đập dồn dập,hai bên tai cô chỉ nghe thấy ù ù như tiếng gió.
Ánh mặt trời cũng không còn....
Đèn đường đã sáng.
Con đường chạy màu đỏ.
Bóng hình Tiểu Mễ chìm trong màn đêm,chỉ đến khi cô chạy đến phía dưới bóng đèn mới nhìn thấy cơ thể nhỏ bé đang hết sức mệt mỏi của cô.
*** ***
Màn đêm tràn ngập không gian.
Tiếng lá cây lay động trong gió.
Cơ thể giống như sắp tan nát!
Trong người đau đớn như có lửa đốt!
Cuối cùng Tiểu Mễ cũng chạy hết 10.000m,cô cúi xuống thở dốc....
Thật mệt mỏi.....
Cô ngồi xuống đất,ôm mặt khóc....
"Dực...,
Hôm nay tập thể thao,chạy thật lâu,thật lâu.
Anh đang cười à?
Không lừa anh đâu,em thật sự đã chạy đấy!Nhưng mà,chạy thật là mệt.....có một lúc em nghĩ rằng có lẽ mình sẽ chết mất.Trước đây,anh luôn nói em quá lười,Không biết vận động thể thao,lúc đó em vẫn cứng đầu cãi,mặc dù em không chạy nhưng chỉ cần em chạy thì sẽ là một thiên tài thể thao.
Em không phải là thiên tài.
Em chạy đến mức sắp chết đây này.
Dực,anh đang bận gì vậy?Có thể xuất hiện một chút được không?Chỉ cần một chút thôi...."
Ánh đèn chiếu qua lá cây.
Một bóng người xuất hiện trước mặt Tiểu Mễ.
Cô ngẩng đầu lên.
"Hình như cô cũng không giỏi chạy bộ nhỉ."
Tiếng nói rất lạnh nhạt,người nói ngạo nghễ đứng đó,khoanh hai tay.....
Tiểu Mễ vội vàng lau nước mắt trên mặt,mỉm cười:
"Em không sao,không mệt chút nào."
Doãn Đường Diêu lắc lắc vai cô:"Ai quan tâm đến cô!Tôi chỉ là tiện đường đi qua đây thôi."
"À."
Tiểu Mễ do dự vuốt tóc.
"Tại sao lại chạy thay tôi?"Doãn Đường Diêu lạnh lùng.
Tiểu Mễ cố gắng đứng dậy,cô dựa vào cây,tiếng thở vẫn hết sức khó khăn,trong người vẫn đang hết sức mệt mỏi:
"Tại sao.....không nói với họ anh không thể vận động mạnh được?
Doãn Đường Diêu kinh ngạc!
Anh nắm vào vai cô,hét lên:"Cô---!"
"Không phải anh bị bệnh tim à?Tiểu Mễ lắc người,anh ta định bóp nát đôi vai cô ra chắc,"Bệnh tim không thể vận động mạnh được,tại sao anh không nói với thầy giáo và các bạn?"
"Sao cô biết được?!"
"Trí nhớ kém thật...."Tiểu Mễ thử cố gắng thoát khỏi đôi tay hộ pháp của anh ta,"Hôm đó là em đưa anh đến bệnh viện.Có lẽ bệnh của anh phát tác nhỉ,cả người đều hôn mê."Nói ra,anh ta còn chưa trả tiền taxi cho cô..
Doãn Đường Diêu thất thần,đôi tay của anh ta rời khỏi người cô.
"Tôi không bị bệnh tim."
Đôi môi anh ta cứng như Đại Lý thạch(một loại đá ở TQ)
Tiểu Mễ tỏ vẻ an ủi:"Cơ thể có bệnh không phải là một việc mất mặt."
"Tôi nói rồi----!Tôi----không-----bị----bệnh-----tim!Tai cô bị điếc à?!!"
Doãn Đường Diêu tức giận hét lên.Anh ta đấm mạnh vào cây.
"Em biết rồi."
oOo
Tiểu Mễ ho nhẹ,mồ hôi trên người đã hết,một cảm giác lạnh tràn đến.
"Yên tâm,em sẽ không nói với người khác đâu."Cô mỉm cười,ánh mắt đẹp như vầng trăng khuyết trong đêm,"Nhưng mà anh phải tự chăm sóc bản thân mình nhé,đánh nhau cũng là hoạt động mạnh đấy.Nếu như anh không biết chú ý đến cơ thể của mình,có thể em sẽ nói bí mật này cho người khác đấy!"
Cái này----
Có được coi là uy hiếp không?
Dưới tán cây trong đêm,Doãn Đường Diêu tức giận nhìn cô gái tóc ngắn mắt một mí
Từ sau sự việc ở sân bóng rổ, các sinh viên cùng lớp đều coi Tiểu Mễ như người vô hình.Không có ai nói chuyện với cô,không có ai quan tâm đến cô,cô mỉm cười chào mọi người chỉ coi như là năm nay gián,muỗi đến sớm hơn một chút.Thật ra mà nói,thường xuyên ở bên cạnh người điên người khác sẽ nghĩ rằng bạn cũng là kẻ điên.Hành vi của Tiểu Mễ là cho mọi người coi cô như là một kẻ điên.
Lấy bóng đánh người rõ ràng là Doãn Đường Diêu không đúng,đánh Vệ Thụ dã man như vậy,thậm chí còn đánh người được các bạn trong lớp tôn trọng nhất-Thành Quyên!Còn Tiểu Mễ lại giúp Doãn Đường Diêu,thay anh ta xin lỗi,thay anh ta chạy 10.000m,cô ta nghĩ rằng như vậy có thể thu hút sự chú ý của mọi người,có thể làm cho bản thân trở thành "Thiên Sứ tốt bụng" chăng?Đáng ghét,rõ ràng cô ta đang muốn đối địch với các bạn cùng lớp!
Thánh Du lại không phải là truyện cổ tích thiếu nữ.
Các nữ sinh cũng phải tất cả đều say mê anh chàng đẹp trai đến mức điên rồ như vậy.
Doãn Đường Diêu mặc dù rất đẹp trai,nhưng hành vi của anh ta quá điên rồ ngạo mạn,chẳng coi ai ra gì,về lý mà nói nên chịu sự trừng phạt.Nhưng tất cả đều đã bị Tiểu Mễ phá hoại!Cô ta có lẽ là loại con gái nhìn bên ngoài thì thuần khiết nhưng bên trong thì đầy dã tâm,bị gia thế của Doãn Đường Diêu thu hút,mới dùng tất cả mọi thủ đoạn để thu hút sự chú ý của anh ta.
Cho nên,các sinh viên trong lớp quyết định lạnh nhạt với Tiểu Mễ.
Trong lớp học,Uy Quả Quả vừa uống sữa vừa nhìn trộm Tiểu Mễ đang ngồi ở một góc đọc sách.Hình như cô đang bị ốm,sắc mặt xanh xao,không ngừng ho,làn môi thâm lại,trông rất đáng thương.
Hôm đó trong ký túc xá,Tiểu Mễ yếu ớt đẩy cửa bước vào,dáng vẻ mệt mỏi sau khi chạy 10.000m của Tiểu Mễ làm cho cô quên luôn lời thề"không bao giờ quan tâm đến Tiểu Mễ nữa".
Uy Quả Quả dìu Tiểu Mễ vào giường,không nhịn được mắng cô:"Rất mệt mỏi phải không?Bạn bị điên à,tại sao lại phải chạy thay hắn?Bạn có biết rằng các bạn cùng lớp nói bạn thế nào không?"
"Xin lỗi......."
Tiểu Mễ miễn cưỡng cười,nụ cười yếu ớt làm cho cô mềm lòng.
"Sau này đừng có quan tâm đến Doãn Đường Diêu nữa,có nghe thấy không?"Uy Quả Quả thở dài.
Tiểu Mễ thẫn thờ nhìn cô.Sau một lúc,cô nói:
"Xin lỗi,mình không thể không quan tâm đến anh ấy."
Uy Quả Quả trợn tròn mắt:"Tại sao----?"
Tiểu Mễ không nói gì cả,cô nằm trên giường sắc mặt xanh xao,ánh mắt phảng phất một nỗi buồn.
"Nói đi,tại sao?"Uy Quả Quả nói to,"Không lẽ bạn yêu hắn rồi à!Thật đáng buồn cười!Bạn mất trí à!Lẽ nào bạn muốn như Dương Khả Vi,Na Lộ,vì Doãn Đường Diêu mà tranh đấu nhau trở thành trò cười cho mọi người à?Tên Doãn Đường Diêu này được chiều quá nên hư rồi,hắn chẳng yêu được ai thật lòng đâu!"Hơn nữa,Doãn Đường Diêu có cái gì tốt?May mà tiết thể dục Dương Khả Vi không đến,nếu không hôm nay trong phòng sẽ không yên tĩnh thế này đâu.
"Cảm ơn bạn,Quả Quả,"Tiểu Mễ cố gắng mỉm cười với cô,"Mình hiểu,bạn muốn tốt cho mình."
"Đừng nói vớ vẩn nữa!"Uy Quả Quả càng nói càng tức giận,"Mình hỏi bạn một câu,sau này gặp sự việc tương tự như vậy,bạn có còn làm bất cứ điều gì cho hắn không?"
Tiểu Mễ cười đau khổ.
Uy Quả Quả cảm thấy cô chỉ là cười đau khổ,mà căn bản không hề do dự.
"Ừ,mình sẽ vẫn làm như vậy."Tiểu Mễ nói,ánh mắt cô từ đau khổ chuyển sang một kiểu tình cảm sâu sắc,"xin lỗi,Quả Quả."
Xin lỗi làm cái quái gì nữa đây.
Uy Quả Quả tức giận bước đi,nằm trên giường của mình,lấy gối úp lên mặt.À-----!Cô nguyền rủa,đáng ghét!Mình sẽ không bao giờ quan tâm đến Tiểu Mễ nữa!
Uy Quả Quả lại đau khổ quay sang nhìn Tiểu Mễ,sữa uống như không còn mùi vị nữa.Không biết cô ấy định làm trò gì nữ,hôm đó chạy hết 10.000m cơ thể đã hết sức mệt mỏi rồi,lại 2 hôm liền thức đêm đến 2 giờ sáng,chẳng hiểu làm gì nữa.
Như thế sẽ rất có hại cho sức khỏe.
Uy Quả Quả chán chường đặt hộp sữa lên bàn,quay sang nói với Thành Quyên:
"Tiểu Mễ hình như bị ốm."
Thành Quyên không ngẩng đầu lên,lạnh nhạt nói:"Cô ấy không còn là trẻ con nữa,sẽ tự biết lo cho bản thân."
"Ừ."
Uy Quả Quả thở dài,tiếp tục uống nốt hộp sữa.Nếu như...nếu như sau này Tiểu Mễ không mù quáng yêu Doãn Đường Diêu nữa,cô sẽ tha thứ cho Tiểu Mễ,rốt cuộc chính mình nói là muốn làm bạn của cô ấy....Ừ,cứ như vậy!
Uy Quả Quả lướt nhìn khắp phòng,rồi nhìn ra bên ngoài.
Doãn Đường Diêu được vài cô gái lớp khác vây xung quanh,các cô gái cười tươi như hoa,hoặc là thuần khiết,hoặc kiều diễm,hoặc dịu dàng,mỗi người đều là các mỹ nhân xuất chúng.Doãn Đường Diêu khoác vai một trong số đó,anh ta cười lớn,giọng cười rất ngạo nghễ,tiếp theo đó anh ta cúi đầu xuống hôn cô gái.Cô gái hết sức tự hào,các cô gái khác ánh mắt tỏ rõ vẻ đố kỵ.
Anh ta sẽ không thể thích một cô gái như Tiểu Mễ.
Uy Quả Quả gật đầu.
Tiểu Mễ rất nhanh sẽ tỉnh ngộ thôi.
Nhưng mà-----
Uy Quả Quả đoán sai mất rồi.
*** ***
Tiếng chuông vào học vang lên.
Lại là tiết Quản Lý Tài Nguyên Nhân Lực.
Giáo sư Truyền bước lên bục giảng,đặt tài liệu giảng dạy sang một bên,không nói gì,ánh mắt lướt khắp lớp như đang dò xét một điều gì đó.Các sinh viên cảm thấy có gì đó kỳ là,đều ngẩng đầu nhìn ông.
"Doãn Đường Diêu."
Giáo sư Truyền cuối cùng cũng nhìn thấy Doãn Đường Diêu đang đặt hai chân lên bàn ngồi ở cuối lớp.
Nhanh chóng,anh ta thu hai chân xuống,dứng dậy:
"Vâng,thưa thầy."
Giáo sư Truyền lấy ra một văn bản:
"Bài viết rất tốt."
Doãn Đường Diêu ngẩn người ra:"Bài viết?Mẹ kiếp,bài viết nào?"
"Lần trước bài viết của anh là Download trên mạng xuống,tôi phê bình anh,muốn anh nộp lại một bài khác.Bài viết mới này của anh tôi xem qua rồi,viết rất tốt,nhìn ra rằng người viết đã rất cân nhắc và đọc rất nhiều tài liệu liên quan."Giáo sư Truyền không nói ra rằng,lúc đầu ông nghi ngờ bài viết này là Download,cho nên tốn mất nửa buổi tối dùng các công cụ để tìm kiếm nguồn gốc của bài viết,nhưng kết quả là bài viết thật sự là nguyên tác.
oOo
Các sinh viên xôn xao.
Học cùng lớp với Doãn Đường Diêu 3 năm,đã quen nghe thầy giáo mắng anh ta cậy nhà giàu không biết phấn đấu,đây là lần đầu tiên nghe thấy điều bất ngờ như vậy.
Không lẽ hôm nay mặt trời mọc ở đằng Tây?
"Chỉ có một vấn đề---"Giáo sư Truyền nghi ngờ,"có phải anh viết không?"
Doãn Đường Diêu cười.
Nụ cười vẫn lạnh nhạt như bình thường.
"Thầy nghĩ thế nào?"
Một câu nói làm cho giáo sư Truyền ngỡ ngàng.
Ông lưỡng lự đẩy cặp kính của mình:"Đương nhiên,cũng có thể là do anh viết,nếu như thật sự là anh tự mình viết,tôi sẽ rút lại nghi vấn vừa rồi."Với sự hiểu biết của mình về Doãn Đường Diêu,giáo sư không nghĩ rằng anh ta nghiêm túc như vậy để viết bài này,bài viết này cũng gần như đạt đến trình độ để phát biểu trên các tạp chí kinh tế rồi.
Doãn Đường Diêu không có hứng thú,quay mặt ra cửa nhìn trời nhìn đất,lạnh lùng nói:
"Không sai,cái đó không phải do em viết...."
"Bài viết là của Doãn Đường Diêu!"
Một nữ sinh đứng bật dậy,tiếng nói rất vội vã.Vừa nói,cô vừa ho liên hồi,mặt đỏ lừ,cơ thể đang run lên.
Lại---là---Tiểu---Mễ---!!
Các sinh viên trong lớp xôn xao.Uy Quả Quả chán chường gục mặt xuống bàn,đột nhiên hiểu rằng,thì ra ngày nào Tiểu Mễ thức đêm là để giúp Doãn Đường Diêu làm bài tập!!Thành Quyên ngồi im quay bút,không nói gì.
Dương Khả Vi lạnh nhạt nói lớn:"Không biết xấu hổ!"
Khoảng cách của Tiểu Mễ và Doãn Đường Diêu rất gần.
Giữa họ chỉ là một chỗ ngồi trống.
Doãn Đườn Diêu quay mặt sang
Anh nhìn cô.
Phải kiên trì!
Tiểu Mễ cố gắng nắm tay lại,khắc chế một cơ thể đang run lên cảm lạnh.Cô nhìn thẳng vào giáo sư Truyền:
"Ý tưởng của bài viết là do Doãn Đường Diêu đề ra,chỉ là em giúp bạn ấy sắp xếp lại thôi."
Nói dối có là gì.
So với việc để cho anh đủ điểm,kể cả phải nói dối mười lần cũng chẳng có vấn đề gì.
Tiểu Mễ tự nói với bản thân như vậy.
Nhưng mà---
Ánh mắt lạnh nhạt của các bạn cùng lớp đổ dồn về phía Tiểu Mễ.
"Em nói,bài viết này do em viết phải không?"
Giáo sư Truyền đi đến trước mặt Tiểu Mễ,khuôn mặt của cô gái đỏ lên,dấu vết nói dối rất rõ ràng.Cho nên,ông rất khó tin rằng bài viết là của Doãn Đường Diêu.
"Không phải!"
Tiểu Mễ đứng thẳng người lên,dùng tất cả sức mạnh để khống chế những đợt ho:"Bài viết là của Doãn Đường Diêu!Chỉ là người đánh máy là em."
Giáo sư Truyền cười:"Doãn Đường Diêu đã tự thừa nhận rồi...."
"Cậu ta thừa nhận là--bài viết không phải cậu ấy "viết".Vâng,cậu ấy không cầm bút,cho nên không phải là cậu ấy "viết".Tuy nhiên,một bài viết quan trọng nhất là tư tưởng không phải à?Em chỉ là người đánh máy thôi.
Cô mệt mỏi......
Cô lại bắt đầu ho mãnh liệt.
Giáo sư Truyền cười,đây là sự việc thú vị nhất mà ông chứng kiến từ khi bắt đầu bước lên bục giảng:"Doãn Đường Diêu,anh tự nói đi,ý tưởng trong bài viết có phải của anh không?"
Ánh mắt của Doãn Đường Diêu vẫn đặt lên người Tiểu Mễ.Ánh nắng sớm chiếu vào phòng học,anh và cô đều bị ánh nắng chiếu rọi cùng nhau.
"Không phải."
Anh trả lời rất dứt khoát.
Cả lớp cười lớn!
Các sinh viên cười đến mức nước mắt sắp chảy ra.
Tiểu Mễ nhỏ bé và đáng thương,cố gắng làm bao nhiêu việc cho Doãn Đường Diêu,nhưng mà người ta không tiếp nhận.Thiếu nữ cổ tích là thiếu nữ cổ tích,hiện thực là hiện thực.Kiểu người máu lạnh như Doãn Đường Diêu,con gại gặp phải hắn chỉ là tự tìm đường chết.
Uy Quả Quả không nhẫn tâm nhìn Tiểu Mễ lúc đó.
Các ngón tay buông lỏng....
Tất cả sức mạnh của Tiểu Mễ đã dùng hết lúc đó,cô dựa tay lên bàn,đột nhiên như muốn khóc.Đồ ngốc,sẽ không đủ điểm à!Nễu như tiếp tục không đủ điểm nữa,có thể sẽ không nhận được bằng tốt nghiệp.....
Cô ngẩng đầu lên,nhìn Doãn Đường Diêu.
Có còn cơ hội thay đổi lại không?Chỉ sợ rằng chỉ có một cơ hội đó,không biết chừng bài viết.....
Doãn Đường Diêu nhìn thấy một đôi mắt như vậy.......
Đôi mắt sáng,đượm buồn,yếu đuối nhưng cũng đầy mạnh mẽ!
Anh lạnh lùng,đưa tay đặt lên vai cô,dùng lực kéo mạnh cô vào trong lòng mình.
Anh cúi đầu xuống.
Hôn vào môi cô!
Giáo sư Truyền đứng trước mặt anh và cô!
Các sinh viên trong lớp đang nhìn họ!
Doãn Đường Diêu hôn Tiểu Mễ.
Các sinh viên lớp B Kinh Tế Ngoại Thương gần như ngừng thở.
Không khí cực kỳ yên tĩnh.
Doãn Đường Diêu hôn Tiểu Mễ,dùng tay giữ chặt đầu cô,anh hôn rất sâu,các sinh viên thậm chí còn nghe thấy tiếng động.Tiểu Mễ kinh ngạc mở to đôi mắt,trong giây lát cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Đôi môi của anh nóng bỏng.
oOo
Trong lòng anh,Tiểu Mễ có thể nghe thấy nhịp tim "bịch,bịch" của anh,a,tiếng đập quen thuộc mà lâu lắm rồi cô đã không được nghe.
Cô nhắm mắt lại,đôi tay ôm vào lưng anh.Cứ để cô trong lòng anh như vậy,cọi như không có chuyện gì,coi như tất cả đều đẹp đẽ như trước đây.
Doãn Đường Diêu bỏ cô ra.
"Ngày mai,hẹn hò nhé."
Đây chỉ là một mệnh lệnh,mà không phải là thỉnh cầu.Tiếng nói của anh lạnh lùng,như là người vừa nhiệt tình hôn cô không phải là anh.
*** ***
Đường đi đến Lầu 5 Phong Viên dường như dài như đến cùng trời cuối đất,lá cây trên đường núi xào xạc rơi,gió cũng như lạnh hơn mọi hôm rất nhiều.Tiểu Mễ chầm chậm bước đi,cơ thể vừa nóng vừa lạnh,trong đầu như đang bị một chiếc búa dùng lực mạnh đánh vào.