XtGem Forum catalog
Truyện Teen Hay , Wap Đọc Truyện Teen , Truyện Teen Hay Nhất
GocTruyenTeen.wap.sh wapsite Truyện Teen Hay hay,tổng hợp Wap Đọc Truyện Teen và nhiều Truyện Teen Hay Nhất khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Thông Báo Mới
+ Là Một wap Đọc Truyện Teen hoàn toàn miễn phí , mong mọi người ủng hộ nhé !
+ Các yêu cầu truyện liên hệ mình nhé hi !
Ai bảo chỉ hoàng tử mới là "chân mệnh thiên tử"

Giới thiệu chung


Nguyên tác: 天赐奇缘——不和皇子有恋情的穿越

Tác giả: 雨儿飘---Mưa Bay 
Người dịch: yuetian
Nguồn: vietlangdu
Thể loại: hiện đại quay về quá khứ

Bối cảnh: TQ, triều Thanh---Khang Hy

Sơ lược nội dung: Vì sự cố, Zhong Xin Yi đi ngược thời gian quay trở về triều Thanh---Khang Hy hoàng đế. Nỗi đau mất đi chồng chưa cưới khiến Xin Yi ko còn hy vọng, tin tưởng vào t/y. 1 thân 1 mình trở về quá khứ, cô gái thông minh, lạc quan...ấy sẽ fai tự xoay xở thế nào nơi 'đất khách quê người? Vốn nghĩ lịch sử chỉ là...lịch sử, bản thân chỉ là...khách qua đường...tiếc thay...sống giữa 'lịch sử' sao có thể thoát khỏi vòng xoáy của nó! Xin Yi ko chỉ chứng kiến mà còn tham gia vào 'cửu long đoạt đích'---cuộc tranh quyền cướp ngôi giữa các hoàng tử sau này. Cô sẽ đứng về phía ai?! Liệu cô có tìm đc hạnh phúc?!....


Trích:

Nghe có vẻ 'sóng gió' thế chứ nhưng các bạn cũng đừng wa...lo lắng, yuetian đảm bảo kết thúc có hậu...

-----------------------



Người giống người


Từ trước đến nay, hoa cúc vẫn là loài hoa được nhiều văn nhân nho sĩ ưa thích: dìu dịu thanh cao tự hồn hoa (1), đại diện cho phong thái đấng quân tử---phẩm cách cao thượng, tiết tháo kiên trinh (2) ---người người tôn kính ngưỡng mộ! Hoa cúc như mùa thu, rất tự nhiên, đem lại cho con người cảm giác thoải mái. Mùa thu khiến người ta thư thái. Hoa cúc cũng vậy.

Nơi cúc hoa đang kiêu hãnh đua nở (3) này chính là ngự hoa viên Thanh triều.

Trời thu. Cao vời vợi. Xanh thăm thẳm. Không gợn mây (4). Không khí mát mẻ trong lành khiến tâm trạng con người như cũng vui vẻ sảng khoái hơn. Lúc này, Ai Xin Jue Luo – Xuan Ye (5) đang dạo bước trong vườn, ngắm nhìn những bông hoa muôn sắc nghìn thái (6), miệng ngâm: “Thường cửu nguyệt cửu nhật xuất trạch biên cúc tùng trung tọa, cửu chi, mãn thủ bả cúc. Hốt Trị Hoằng tống tửu chí, tức tiện tựu chước, túy nhi hậu quy.” (7)

Đại nội tổng quản Li De Quan (8), theo hầu phía sau, thấy Kang Xi (9) ngâm thơ, đoán biết tâm trạng chủ nhân chắc hẳn không tồi nên cất tiếng nói: “Hiếm khi Vạn Tuế Gia (10) có hứng ngâm thơ, tiếc thay nô tài học vấn hạn hẹp, nếu như trung đường (11) có ở đây, nhất định có thể ngâm vài câu giúp vui Vạn Tuế.”

Kang Xi cười nói: “Theo hầu trẫm lâu rồi mà chẳng chút tiến bộ! Đây nào phải thơ trẫm. Có nghe “Thính qua thái cúc đông li hạ, du nhiên kiến nam sơn” (12) chứ?”

“Câu này nô tài biết! Của Tao Yuan Ming (13). “ Li De Quan cũng có đọc qua vài trang sách.

Gần đây Kang Xi long thể không tốt, lại gặp phải quá nhiều chuyện phiền não, thường xuyên không có chút tinh thần, hiếm có khi nào được vui vẻ như hôm nay, Li De Quan kiếm chuyện nói: “Vạn Tuế Gia, hoa cúc năm nay nở đẹp hơn năm ngoái!”

Kang Xi chỉ gật đầu, không đáp.

Li De Quan liếc thấy Kang Xi không có vẻ gì phật lòng, lại nói: “Vạn Tuế Gia, nô tài có ý này, không biết có nên nói?”

“Nói.”

“Nô tài trộm nghĩ, hoa nở đẹp thế này nên có nhiều người cùng thưởng thức, cũng tiện hầu Vạn Tuế Gia ngâm thơ, túy nhi hậu quy (14)!”

Nghe Li De Quan nói thế, Kang Xi mỉm cười, “Túy nhi hậu quy!”. Đột nhiên dừng bước, nhìn Li De Quan, nói: “Có điều…ý này của ngươi không tồi, trẫm cũng đang buồn bực trong lòng…uhm… việc này giao ngươi sắp xếp!”

Vạn Tuế Gia mời quần thần uống rượu ngắm hoa, phàm đại đa số quan chức kinh thành đều có cơ hội tham dự, 1 số khác chức vị không cao càng cảm thấy muôn phần vinh dự.

Yến tiệc chiều mới bắt đầu nhưng đám quan chức đó sớm đã có mặt đông đủ. Hoàng đế thiết tiệc, ai dám đến muộn! Không ai muốn đến muộn ấy chứ! Cả đám tụ tập lại 1 chỗ, quen biết thì hô huynh gọi đệ, chuyện trò vui vẻ; dù những người ngày thường ít qua lại, lúc này cũng gật đầu, chắp tay, vái chào, bắt chuyện cùng nhau.

Cuối cùng thì cũng đợi được đến lúc truyền gọi, quần thần đồng loạt chỉnh đốn lại y phục, theo đúng cấp bậc lần lượt bước vào ngự hoa viên.


-------------

Chú thích:

*Chân mệnh thiên tử, hay còn gọi bạch mã hoàng tử (prince of charming): người yêu

(1) 自香自珍的花格: dìu dịu (mùi hương), thanh cao (khí chất) tự hồn hoa

(2) 代表的是为人敬仰,高风亮节的君子风范: đại diện cho phong thái quân tử phẩm cách cao thượng, tiết tháo kiên trinh, người người tôn kính ngưỡng mộ
高风亮节 (gāo fēng liàng jié) : thành ngữ
高风 (高尚的品格): Phẩm cách cao thượng
亮节 (坚贞的节操): Tiết tháo kiên trinh

(3) 傲然盛开: kiêu hãnh đua nở
傲然: (nghĩa đen) thể hiện dáng vẻ kiên cường bất khuất, để cho hợp lời văn nên yuetian dịch thành “kiêu hãnh”
盛开: (hoa) nở rộ

(4) 秋高气爽 (qiū gāo qì shuǎng ):Trời thu. Cao vời vợi. Xanh thăm thẳm. Không gợn mây
秋高 (<秋季>晴空万里): miêu tả bầu trời mùa thu cao, trong xanh---muôn dặm trời quang
气爽 (天气清爽): miêu tả không khí mùa thu thoáng đãng, mát mẻ

(5) 爱新觉罗•玄烨 (Ai Xin Jue Luo – Xuan Ye): Ái Tân Giác La – Huyền Diệp: đây là tên đầy đủ của Khang Hy

(6) 千姿百态 ( qiān zī bǎi tài ) : (hoa) nhiều tư thế, nhiều dáng vẻ khác nhau

(7) 尝九月九日出宅边菊丛中坐,久之,满手把菊。忽值弘送酒 至 ,即便就酌,醉而后归
<hán việt> Thường cửu nguyệt cửu nhật xuất trạch biên cúc tùng trung tọa, cửu chi, mãn thủ bả cúc. Hốt Trị Hoằng tống tửu chí, tức tiện tựu chước, túy nhi hậu quy
<dịch nghĩa> Thưởng Tết Trùng Cửu ra cạnh nhà ngồi bên đám cúc, tay nắm đầy hoa. Chợt Trị Hoằng mang rượu đến, liền rót ngay, say mới về.


(8) 大内总管: đại nội tổng quản: tổng quản thái giám, hầu cận bên cạnh Khang Hy
李德全(Li De Quan): <tên> Lí Đức Toàn

(9) 康熙 (Kang Xi): Khang Hy

(10) 万岁爷 (Wan Sui Ye): Vạn Tuế Gia: đây là 1 trong 1 đống cách gọi hoàng đế, sau này hẳn sẽ còn gặp nhìu cách khác nữa.

(11) 中堂 (zhong tang): trung đường: đời Thanh, ‘đại học sĩ’ đứng đầu ‘nội các’, quan nhất phẩm gọi là ‘trung đường’. Tóm lại, đây là chức quan văn, nhất phẩm.

(12) 听过采菊东篱下,悠然见南山
<hán việt> Thính qua thái cúc đông li hạ, du nhiên kiến nam sơn
<dịch nghĩa> Từng nghe hái cúc dưới giậu đông, nhàn nhã ngắm núi Nam

(13) 陶渊明 (Tao Yuan Ming): Đào Uyên Minh (365~427): nhà thơ nổi tiếng đời Đông Tấn, giai đoạn "Ngũ hồ thập lục quốc" (cảm ơn Rinki đính chính)

(14) 醉而后归: túy nhi hậu quy: say mới về (Kang Xi & Li De Quan nhắc lại thơ,



Người giống người

Trong vườn, hàng chục chiếc bàn vuông nhỏ xếp thành 2 dãy thẳng tắp; phía trước, ở chính giữa là 1 chiếc bàn lớn; trên mỗi bàn đều có bày đủ loại hoa quả tươi ngon, từng chậu cảnh từng chậu cảnh hoa cúc, trắng, vàng, hồng, tím, đủ màu đủ sắc; hoặc tựa, hoặc nghiêng, hoặc vươn cao, hoặc cúi mình; như ca, như múa, như cười, như nói, tranh nhau đua nở, khoe sắc khoe hương.

Nhìn thấy các hoàng tử sớm đã ngồi ở đó, quần thần lập tức tiến lên trước yết kiến.

Tứ A Ca Yin Zhen (1) thường ngày vốn điềm đạm ít nói, chỉ khẽ gật đầu. Khác với Yin Zhen, bát A Ca Yin Si (2) , dù quen biết hay không, đều nhiệt tình đáp lễ, thấy 1 vài vị quan chức vụ thấp, ăn mặc tương đối mỏng manh, còn đặc biệt quan tâm vài câu đại loại như chú ý giữ gìn sức khỏe…khiến bọn họ cảm động phát khóc. 

Yin Zhen lạnh lùng quan sát Yin Si, bụng nghĩ: “Thật biết cách mua chuộc lòng người! Để xem xem nó có thể lung lạc được bao nhiêu người!”, chợt nhìn thấy Li De Quan dìu Kang Xi bước về phía mình, vội vàng đứng dậy.

Những người khác cũng đều nhìn thấy Kang Xi, lập tức trở về chỗ của mình, im lặng, cúi đầu thi lễ.

Kang Xi đến bên bàn lớn ngồi xuống, Li De Quan đứng hầu bên cạnh, bên kia còn có 1 thanh niên mặc trang phục thị vệ, khoảng 30 tuổi, mày đậm, mắt long lanh có thần, sống mũi cao, môi hơi mỏng nam tính, da sạm nắng, vóc người, dùng cách nói của chúng ta bây giờ, tầm 1m76. ‘Chàng’ vừa xuất hiện, lập tức thu hút ánh mắt ngưỡng mộ của toàn bộ đám cung nữ (yuetian: hứ! 招蜂引蝶---dụ ong dỗ bướm!)! Vài cô tự thấy mình có chút nhan sắc, bạo dạn hướng về phía ‘chàng’ liếc mắt đưa tình, ‘truyền điện’ tới tấp, tiếc thay ‘chàng’ như không hề nhìn thấy, vẻ mặt lãnh đạm chẳng biểu hiện chút cảm xúc (yuetian: kiêu!!!). Vị này họ Na Lan, tên De Yu (3) , con trai độc nhất của Cửu môn Đề đốc Na Lan Hong (4). Đừng thấy anh ta còn trẻ mà coi thường, võ công No 1, được tôn vinh Đại nội đệ nhất cao thủ, hiện là Tổng lĩnh hoàng cung thị vệ.


-------------

chú thích: 
các n/vật đáng chú ý:

Nữ chính: 钟心怡---Zhong Xin Yi---Chung Tâm Di

Nam chính: 纳兰德聿---Na Lan De Yu---Nạp Lan Đức Duật

n/v fu:

Hoàng Đế: 康熙---Kang Xi---Khang Hy

Tứ A Ca: 胤禛---Yin Zhen

Bát A Ca: 胤禩---Yin Si

Tổng quản thái giám: 李德全---Li De Quan

(1) 胤禛 (Yin Zhen): Dận Chân 
胤 ( yin) <nghĩa> đời sau
禛 (zhen) <nghĩa> phước lành

(2) 胤禩 (Yin Si): Dận Tự
禩 (si) <giống祀> cúng tế hoặc chỉ năm (tháng)

(3) 纳兰宏 (Na Lan Hong): Nạp Lan Hồng (papa của nam chính)

Sau khi yên vị, Kang Xi vẫy tay ra hiệu, nói: “Ngồi cả đi, giờ không phải lúc thiết triều, thoải mái chút, không cần quá chú trọng lễ tiết.” Đợi quần thần về hết chỗ, Kang Xi lại nói: “Trẫm rỗi rãi thấy trong vườn hoa cúc đua nở, nghĩ gần đây cũng không có việc gì cấp bách, bèn vời các khanh đến thưởng rượu ngắm hoa, cùng vui vẻ thoải mái 1 bữa. Ai…đừng ngây ra thế chứ, uống rượu, ngâm thơ, có không khí chút coi!”

Yin Zhen vội tiếp lời: “Hoàng A Mã, nhi thần mạn phép mở đầu.” Nói xong liền ngâm: “Táp táp tây phong mãn viện tài, nhụy hàn hương lãnh điệp nan lai. Tha niên ngã nhược vi Thanh Đế, báo dữ đào hoa nhất xứ khai.” (1)

“ ‘Đề cúc hoa’ của Huang Chao (2).” Kang Xi gật đầu.

Mấy câu thơ rất bình thường, có lúc, vào tai người khác, liền trở nên…khác thường, Yin Zhen vừa dứt lời, Cửu A Ca liền…: “Tha niên ngã nhược vi Thanh---Đế, tứ ca thật biết chọn thơ!”

“Lão cửu, ý gì thế hả?” Yin Zhen nén giận hỏi.

Kang Xi cũng hiểu ra, khẽ nhíu mày.

“Cửu đệ, mới nhấp có vài chén đã say rồi! Đệ xem, thơ cụ Tao có câu: Thu cúc hữu giai sắc, ấp lộ chuyết (đốt) kì anh. Phiếm thử vong ưu vật, viễn ngã di thế tình. Nhất thương tuy độc tiến, bôi tận hồ tự khuynh. Nhật nhập quần động tức, quy điểu xu lâm minh. Tiểu ngạo đông hiên hạ, liêu phục đắc thử sinh (3).” Bát A Ca khuyên.

“Đệ đã uống đâu, sao say được, đệ nào có phúc như cụ Tao, hưởng thụ cuộc sống nhàn nhã thảnh thơi như thế, ai! Khả thán đông li cúc, kinh sơ diệp thả vi. Tuy ngôn dị lan huệ, diệc tự hữu phương phi. Vị phiến doanh tôn tửu, đồ triêm thanh lộ huy. Đương vinh quân bất thái, phiêu lạc dục hà y (4).” Cửu A Ca Yin Tang thừa biết Yin Si muốn hòa giải, nhưng vẫn vờ như không hay.

Thơ ca vốn là ‘bài tập bắt buộc’ từ nhỏ, sớm đã thuộc nằm lòng, Yin Zhen lập tức tiếp lời: “ ‘Cảm ngộ’ của Li Bai (5), cửu đệ ngâm bài này, không lẽ đệ cũng buồn bực bất đắc chí?”

Vẻ mặt Kang Xi lúc này không còn mấy vui vẻ, liếc nhìn 1 vòng đám ‘quý tử’, nói: “Muốn cãi lộn ra ngoài cãi, đừng có ở đây làm người khác mất hứng!”

Biết làm Kang Xi mất vui, bọn họ lập tức đứng dậy tạ lỗi: “Nhi thần không dám.”

‘Biến cố’ đó khiến không khí buổi tiệc ‘hạ nhiệt’ nhanh chóng, quần thần chỉ biết nhìn nhau, không dám ho he lấy 1 tiếng.

Thấy các vị ‘ái khanh’ đồng loạt…cắm đầu vào cốc rượu của mình, Kang Xi không khỏi cụt hứng: “Hừ, sao không nói gì cả thế? Trẫm kêu các khanh đến thưởng cúc là để thư giãn, thay đổi không khí, quân thần cùng chung vui. Các khanh mắt to nhìn mắt nhỏ, mắt nhỏ nhìn mắt to có gì hay, đừng chỉ biết ngâm vịnh thơ cổ như thế, ai đó làm 1 bài coi? Không biết làm thơ thì kể chuyện cười cũng được.” Chỉ vào Thủ Phụ Đại Học Sĩ Zhang Ting Yu (6), “Heng Chen, khanh mở đầu đi, kể 1 chuyện cười trẫm nghe xem.”

Zhang Ting Yu đứng dậy nói: “Bẩm hoàng thượng, thần xin phép làm thơ thì hơn!”

Kang Xi lắc đầu, “Hôm nay trẫm không muốn nghe khanh đoc thơ, chỉ muốn nghe khanh kể chuyện.”

Zhang Ting Yu hơi do dự, “Điều này…để thần nghĩ đã.” Nói xong liền ngồi xuống, tự rót rượu vào chén của mình, nhấp 1 ngụm, thầm nghĩ, “Kể chuyện cười phải khiến hoàng thượng thấy đáng cười, bất ngờ thế này, thật không sao nghĩ ra!” Ông ta ngồi đó vắt óc suy nghĩ hoài vẫn không ra, vô tình ngẩng đầu nhìn lên, nét mặt lập tức từ vẻ nghĩ ngợi chuyển thành kinh ngạc.

Từ trong không trung, 1 điểm đen nhỏ xíu đang rơi xuống…

Chớp mắt, điểm đen đó càng ngày càng lớn dần…cuối cùng rơi thẳng xuống bàn đối diện bàn của Zhang Ting Yu, chỉ chếch có 1 chút, khiến Yin Zhen đang ngồi ở đó nhảy dựng lên, vội vội vàng vàng né qua 1 bên.

Cung nữ, thái giám bị sự cố bất ngờ này dọa cho la hét ầm ĩ, tháo chạy tứ tán.

Na Lan De Yu cũng không khỏi ngây ra, nhưng anh nhanh chóng định thần lại, chạy đến ‘xem xét hiện trường’.

Quần thần đồng loạt đứng dậy, tò mò ngóng cổ ‘dòm’ xem vật thể ‘rơi’ không xác định đó là cái gì.


---------------

chú thích: 

(1) 飒飒西风满院裁,蕊寒香冷蝶难来。他年我若为青帝,报与 桃 花一处开。
<hán việt> Táp táp tây phong mãn viện tài, nhụy hàn hương lãnh điệp nan lai. Tha niên ngã nhược vi Thanh Đế, báo dữ đào hoa nhất xứ khai
<dịch thơ> Vi vút đầy vườn thổi gió tây 
Nhụy rầu hương lạnh bướm khôn bay 
Nếu xuân năm tới ta làm chúa 
Truyền với hoa đào nở cả đây

(2) 黄巢 (Huang Chao): Hoàng Sào(?~884) người lãnh đạo cuộc khởi nghĩa nông dân cuối đời Đường.

(3) 秋菊有佳色,裛露掇其英。泛此忘忧物,远我遗世情。一觞 虽 独进,杯尽壶自倾。日入群动息,归鸟趋林鸣。啸傲东轩 下 , 聊复得此生。
<hán việt> Thu cúc hữu giai sắc, ấp lộ chuyết (đốt) kì anh. Phiếm thử vong ưu vật, viễn ngã di thế tình. Nhất thương tuy độc tiến, bôi tận hồ tự khuynh. Nhật nhập quần động tức, quy điểu xu lâm minh. Tiểu ngạo đông hiên hạ, liêu phục/phúc đắc thử sinh.
<dịch thơ> tạm thiếu

(4) 可叹东篱菊,茎疏叶且微。虽言异兰蕙,亦自有芳菲。未泛 盈 樽酒,徒沾清露辉。当荣君不采,飘落欲何依。
<hán việt> Khả thán đông li cúc, kinh sơ diệp thả vi. Tuy ngôn dị lan huệ, diệc tự hữu phương phi. Vị phiến doanh tôn tửu, đồ triêm thanh lộ huy. Đương vinh quân bất thái, phiêu lạc dục hà y.
<dịch nghĩa> tạm thiếu

(5) 李白 (Li Bai) Lí Bạch

(6)首辅大学士: Thủ Phụ Đại Học Sĩ: chức quan đứng đầu Nội các.
张廷玉 (Zhang Ting Yu): Trương Đình Ngọc
Zhang Ting Yu (1672---1755), tự Hoành Thần (Heng Chen), hiệu Nghiên Trai (Yan Zhai), quê An Huy---Đồng thành, Thanh triều Bảo Hòa điện Đại học sĩ, quân cơ đại thần, thái bảo (theo yuetian hiểu thì là thầy dạy hoặc ng phụ giúp hoàng tử), nguyên lão 3 triều, làm quan 50 năm.

Chỉ nghe thấy 1 tiếng nói: “Aiyaya…đau chết được!”

“Ý, biết nói kìa, là người…người sao lại rơi từ trên trời xuống được?”-mọi người thì thầm bàn tán.

Na Lan De Yu cũng đưa mắt quan sát ‘con người’ đang ngồi dưới đất, “Trời! Mình chưa bao giờ nhìn thấy cô nào thê thảm như cô này!”

Cuối cùng thì cô gái đó trông thê thảm đến mức nào? Mái tóc dài rối tung rối mù, khuôn mặt dính đầy đồ ăn, nước quả, xanh xanh đỏ đỏ…căn bản không cách nào nhìn rõ dung nhan của cô ra làm sao; quần áo thì…ống tay áo ngắn trên cả khuỷu tay, còn để lộ ra nửa bả vai, cánh tay cũng đen nhem nhẻm, bẩn thỉu khủng khiếp; ống quần chỉ vừa đến đầu gối, lộ ra cẳng chân, 1 cái vỏ chuối nằm vắt vẻo bên trên, mép ống quần rách te tua, rủ xuống từng sợi sợi, trên bắp đùi còn có 2 lỗ thủng, toàn thân ‘nhuộm’ bảy sắc cầu vồng (yuetian: phong kiến!, ying: nói thừa wa đi, không phong kiến là j?!).

Cô gái thử động đậy tay chân: “May quá, chưa ngã gẫy cái nào.” Vừa đưa tay nhặt cọng rau dính trên mũi vừa lẩm bẩm: “Nơi quỷ quái gì thế này?” rồi 1 tay xoa xoa cái ‘bàn tọa’ đáng thương của mình, 1 tay chống đất đứng dậy: “Đau!”

Đột nhiên cô ta đứng im: 1 thanh kiếm sắc lạnh, sáng loáng đang chĩa thẳng vào ngực cô, thuận theo chiều dài thanh kiếm, ánh mắt cô nhìn thẳng vào người đứng đối diện. Cái nhìn này không khỏi khiến cô ngây người ra, ánh mắt như dán chặt vào khuôn mặt Na Lan De Yu không cách nào rời ra được, trong tim cảm xúc trào dâng, suýt nữa thì thốt ra 2 tiếng “Zi Jian!” nhưng môi cô chỉ hơi mấp máy, không thốt thành lời, “Không phải, đó không phải là Zi Jian, Zi Jian đã…đã không còn trên thế gian này nữa…Nhưng sao người đó lại giống Zi Jian đến vậy, cứ như anh em sinh đôi ấy.”

Cô gái đứng ngây ra đó thầm nghĩ.

Nhưng Na Lan De Yu lại hiểu nhầm, “Ai…đẹp trai cũng là cái tội!” (yuetian: ‘lemon question’!; ying: what?!; yuetian: chảnh; ying: có từ này sao?!; yuetian: sao ko?! Tiếng Anh kiểu Việt mờ lại. ‘Kém tắm’!; ying---im luôn.)

2 người nhìn qua nhìn lại hồi lâu, cuối cùng Na Lan De Yu bị ‘nghía’ cho…hết còn tự nhiên nổi, bụng nghĩ: “Vẫn chưa nhìn đủ sao trời!”, thế là anh khẽ ho khan vài tiếng.

Cô gái giờ mới chợt nhận ra nãy giờ mình cứ nhìn chằm chằm con cái nhà người ta, “Ah, sorry nghen, làm ảnh hưởng các anh quay phim. Đạo diễn của các anh đâu? Để tôi đến xin lỗi ông ta 1 tiếng.”

“Đạo…diễn?” Từ nhỏ đến lớn, Na Lan De Yu có từng nghe thấy từ ngữ này bao giờ đâu, mặt mày đần thối ra. (ying: yue ngốc, miêu tả thế hả? hỏng hết hình tượng ‘bạch mã hoàng tử’; yuetian: tự do ngôn luận, ko fan sự…đi chỗ khác chơi!; ying <tức điên>)

“Uh, không có đạo diễn sao quay phim? Đừng nói với tôi anh không biết đạo diễn là ai nhé!”

Na Lan De Yu cau mày nói: “Chẳng hiểu cô đang nói gì hết. Cô là ai? Âm mưu gì ở đây?”

Cô gái bị hỏi ngớ người ra: “Làm gì căng dzữ dzậy, tôi có cố ý đâu.”

“Nói! Nếu không, không khách sáo.” Na Lan De Yu lạnh như băng.

Cô gái cũng bắt đầu cảm thấy khó chịu: “Âm mưu gì chứ? Có phải tôi thích đến đây đâu! Ông trời quẳng tôi xuống đây, tôi làm gì được?! Đến lượt anh trả lời---ai là đạo diễn?”

“Ai là đạo diễn? Đạo diễn là cái gì?” Vô cùng bực mình với câu trả lời chẳng khớp chút nào với câu hỏi của cô ta.

Cô gái đăm đăm nhìn Na Lan, “Ngất trên cành quất! Sao đạo diễn lại đi chọn người đầu đất như anh làm diễn viên nhỉ? Thế này chẳng phải là tôi cũng có thể đóng vai nữ chính! Thôi, cho qua, tìm đạo diễn khó gì chứ. Ê, chĩa thanh kiếm gỉ của anh ra chỗ khác, thật coi mình là thị vệ chắc!” Nói xong, dùng 2 ngón tay kẹp chặt lưỡi kiếm định đẩy qua 1 bên nhưng thanh kiếm không hề nhúc nhích, tức mình, lại đẩy 1 cái thật mạnh, không cẩn thận làm dứt tay mình.

Nhìn máu chảy ra từ ngón tay mình, cô gái không khỏi ngơ ra. Vội đưa ngón tay lên miệng, mút hết máu, hét thẳng vào mặt Na Lan De Yu, “Mấy người…tổ làm phim gì chứ! Diễn viên không biết đạo diễn là ai!! Phụ trách đạo cụ lại đem kiếm thật cho diễn viên dùng!!! Chết người như chơi à nha!!!!”

Na Lan De Yu vẫn giữ nguyên tư thế ban đầu, “Đương nhiên là kiếm thật, dù có là giả, cũng đừng hòng nhích được phân nào, cô nghĩ thị vệ bọn tôi ăn chay sống chắc?”

Cô gái trợn tròn mắt, “Anh là thị…vệ? Đồ thật?”

Na Lan De Yu không đáp lời, trái lại, khẽ mỉm cười. Nụ cười của anh khiến đám cung nữ đứng quanh đó hồn xiêu phách lạc. (ying <phách lạc hồn xiêu>: choáng!!!!!!!!; yuetian: thật ko bít xấu hổ!; ying: quyền tự do!; yuetian:…!!!)

Cô gái chẳng chút quan tâm nụ cười của Na Lan mê hồn đến mức nào, chỉ cúi đầu nghĩ ngợi, “Chả nhẽ đây không phải làng điện ảnh?” Quay đầu nhìn xung quanh, “AAAHHHHH!!!!!!!!! Không có máy quay phim!” Nhìn thật kỹ trang phục của đám đông lần nữa, không khỏi thầm kêu khổ, “Thôi rồi, xem ra mình đi ngược thời gian quay về triều Thanh thật rồi.

Thấy mọi người đều nhìn mình bằng ánh mắt hiếu kỳ, cô gái trợn mắt nhìn lại: “Nhìn gì mà nhìn, chưa thấy mỹ nhân bao giờ hả?”

Thường ngày vốn điềm đạm như Na Lan De Yu, lúc này cũng không khỏi bật cười: “Cô? Mỹ nhân? Có mỹ nhân nào trông bẩn thỉu như cô thế này không?”

“Xí, đó là do anh không có con mắt thẩm mỹ, không biết thưởng thức cái đẹp.” Cô gái cũng không chịu thiệt, lập tức phản bác.

Na Lan De Yu giấu đi nụ cười: “Tôi cũng không cần biết thưởng thức vẻ đẹp của cô. Tôi chỉ cần cô nói rõ tên tuổi? nhà ở đâu? đến đây vì mục đích gì?”

“Anh nói anh là ai trước đã!”

“Ngự tiền thị vệ thống lãnh Na Lan De Yu.” Na Lan cũng thật thà.

Cô gái nhấn mạnh từng chữ 1: “Na, Lan, De, Yu, phiền anh chĩa kiếm ra chỗ khác, có được không?”

Na Lan De Yu vẫn đứng im.

Cất cao giọng: “Chĩa ra chỗ khác, anh trông tôi giống người biết võ?!”

Na Lan De Yu hơi do dự, thu kiếm về bao.

“Ê, đây là triều Thanh thật hả?” Cô gái hỏi.

“Tôi không tên ‘Ê’.”

“Biết rồi. Na, Lan, De, Yu! Sao cha mẹ anh lại đặt cho anh cái tên phức tạp thế này nhỉ? Gọi chẳng thuận miệng chút nào!”

Na Lan De Yu chẳng mấy vui vẻ nói: “Tôi họ Na Lan.”

“Tôi cũng đâu ngu đến mức nghĩ anh họ Na!” Cô gái cười nói, “Ê, anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.”

“Sao trên đời này lại có 1 cô gái như thế này, mở miệng ‘ê’, khép miệng ‘ê’, chẳng chút gia giáo.” Na Lan De Yu nghĩ, nhưng vẫn trả lời cô gái, “Không sai, đây là Ngự hoa viên của Tử Cấm Thành.”

Cô gái hướng về phía anh khẽ phẩy tay.

Na Lan De Yu không hiểu, hỏi: “Gì?”

“Nhích ra 1 chút, đừng cản tầm nhìn của tôi. Anh thật không chỉ ngốc bình thường.” Cô gái lại giễu Na Lan 1 câu.

Na Lan De Yu cau mày nhưng vẫn nhích qua 1 bên.

Cô gái chỉ Kang Xi, “Ông ta là vua hả?”

“Đúng!” Na Lan De Yu đáp 1 cách cung kính.

“Hóa ra hoàng đế trong đời thực và trong phim chẳng khác nhau là mấy!” Cô gái nghiêng đầu nhìn Kang X

Cãi nhau với Yin Zhen

Bất cứ ‘sự kiện’ gì xảy ra trong hoàng cung đều được truyền đi với tốc độ tên lửa, sự ‘náo động’ ở Ngự hoa viên cũng không ngoại lệ.

Khi cung nữ Xiao Tang chạy xộc vào cung điện của Yu phi, Yu phi đang cáu gắt quát tháo kẻ hầu người hạ. Mà thực ra cũng chẳng phải chuyện to tát gì cho cam. Chuyện là trong lúc quét dọn cung nữ Xiu Er vô ý làm rơi vỡ 1 chiếc bình hoa nhỏ, không may sao Yu phi lại từ phòng trong bước ra nhìn thấy, lập tức lửa giận bốc lên ngùn ngụt.

“Xiu Er!” Yu phi ‘gầm’ lên.

Nghe tiếng Yu phi, Xiu Er run cầm cập, lập tức quỳ xuống, “Xin nương nương thứ tội!”

“Tiện nhân, ngoài gây họa, phá hoại mày còn làm được gì nữa hả? Cậy có chút nhan sắc cả ngày chỉ nghĩ làm sao bay lên cành cao biến phượng hoàng phỏng?” Chửi trước tính tiếp.

Xiu Er vội biện bạch, “Nương nương, Xiu Er nào dám!”

Không nói còn tốt, vừa mở miệng giải thích liền khiến Yu phi càng tức đẫy, “Hừ, không dám! Xiao Hong!”

Cung nữ Xiao Hong đang đứng ngoài sân cho chim ăn, nghe thấy bên trong vọng ra tiếng quát mắng, biết ngay là Xiu Er lại chọc giận Yu phi, chưa kịp nghĩ ra cách nào giải vây cho Xiu Er đã nghe Yu phi gọi tên mình, vội vàng chạy vào, “Nương nương cho gọi nô tì?”

Yu phi chỉ vào Xiu Er: “Tát vỡ mõm nó cho ta!”

Xiao Hong do dự.

“Ngươi không điếc đấy chứ! Tát, tát thật mạnh vào!” Yu phi trừng mắt nhìn Xiao Hong.

Xiao Hong nghĩ nếu mình không đánh, Yu phi cũng sẽ ra lệnh cho người khác đánh, mình ra tay vẫn tốt hơn, có đánh còn biết nương tay. Nghĩ vậy đành giơ tay tát Xiu Er.

May sao mới tát 2, 3 cái, Xiao Tang đã chạy xộc vào, vừa chạy vừa hét: “Nương nương, nương nương…”

Xiao Hong ngay lập tức ngừng tay: “Xin nương nương tha cho Xiu Er!”

Yu phi hướng về phía Xiu Er phất mạnh tay, “Cút ra chỗ khác! Nhìn đã thấy khó chịu.”

Xiu Er khóc lóc, chạy vụt đi.

Yu phi quay đầu về phía Xiao Tang, hỏi với giọng bực tức: “Chuyện gì? Không để bổn cung được yên lấy 1 phút!”

“Tin nóng, tin nóng, nương nương!” Xiao Tang làm ra vẻ thần bí nói: “Trên trời, trên trời đột nhiên rơi xuống 1 người!”

Xiao Hong đứng bên cạnh nói xen vào, “Không phải chứ! Có nhầm không đấy! Chắc là từ chỗ nào đó ngã xuống ấy chứ?”

“Không nhầm được, hoàng thượng, cùng tất cả đại thần có mặt tại bữa tiệc đều nhìn thấy! Là 1 cô gái!” Xiao Tang khẳng định.

“Có chuyện này sao?” Yu phi tỏ vẻ nghi ngờ.

“Vớ vẩn, tôi còn lâu mới tin!” Xiao Hong vẫn không tin.

Điều mà Yu phi quan tâm nhất là thái độ của Kang Xi, liền hỏi: “Hoàng thượng có tin hay không?”

“Nô tì không rõ.” Xiao Hong đương nhiên không thể biết trong khoảng thời gian mà cô ta chạy về đây đã xảy ra chuyện gì ‘nghiêm trọng’.


Sự việc xảy ra ở Ngự hoa viên vô cùng…thú vị.

Kang Xi rất hứng thứ với cô gái này, vừa để tâm quan sát từng cử chỉ, hành động của cô ta vừa nghĩ: “Nha đầu này cũng to gan đấy, thay bằng người khác e chỉ biết khóc lóc, đến nói cũng không nên lời chứ đừng mong… Rốt cuộc thì từ đâu chui ra nhỉ?”

Lại nói, Yin Zhen thấy Na Lan De Yu và cô gái kỳ quái này thầm thầm thì thì nửa ngày trời, chắc cũng phải hỏi ra được chút gì, liền cất tiếng gọi: “Na Lan De Yu!”

“Vương Gia!” Na Lan De Yu quay qua Yin Zhen.

“Ngươi đã hỏi ra lai lịch của cô ta chưa?” Yin Zhen hỏi.

“Bẩm, vẫn chưa.”

Yin Zhen lập tức đem chức vị ra đàn áp, “Thế vừa nãy ngươi làm gì? Lâu như vậy, tâm sự chắc?”

Na Lan De Yu biết Yin Zhen vừa bị Cửu A Ca mát mẻ, đang chưa tìm ra chỗ xả, đúng lúc này lại gặp phải mình, đành thận trọng đáp lời chứ biết sao, “Bẩm Vương Gia, cô ta cứ vờ đánh trống lảng, ti chức chưa có cơ hội hỏi rõ.”

Yin Zhen “hừ” 1 tiếng, “Vô dụng, lui ra chỗ khác để bổn vương hỏi.” Vốn nghĩ bản thân chắc chắn sẽ hỏi ra được điều gì, ai ngờ cô gái này lại chẳng thèm nể mặt.

Lúc đó cô gái đang nhìn Kang Xi, 1 già 1 trẻ, 1 cổ 1 kim đang 4 mắt nhìn nhau 1 cách chăm chú! Nghe tiếng Yin Zhen, cô gái liền bĩu môi: “Vương Gia oai lắm sao, chức vị có lớn đến đâu cũng không hơn được hoàng thượng.”

Vốn định ra oai dọa nạt cô ta trước, nào ngờ chỉ 1 câu nói của cô gái cũng đủ khiến những lời Yin Zhen muốn nói kẹt cứng luôn trong họng, nhất thời không sao phản bác được, mặt đanh lại nhưng không tiện nổi cáu.

Nét mặt mấy vị A Ca khác lộ rõ vẻ chế giễu, Cửu A Ca, Thập A Ca lại càng được nước, nháy mắt ra hiệu cho nhau, rõ cái điệu xem kịch không mất tiền.

Cô gái không thèm để ý đến Yin Zhen, bước lên trước vài bước, Na Lan De Yu vội đưa tay ngăn lại.

Cô gái dừng bước, hướng về phía Kang Xi nói, “Lão tiên sinh, ngài là hoàng đế thật hả?”

“Lão tiên sinh!” Kang Xi sững người, ngay sau đó cười ha hả: “Hahaaa…thú vị, thật thú vị!”

“Chẳng qua chỉ gọi 1 tiếng ‘lão tiên sinh’, có gì thú vị chứ!” Cô gái lầm bầm trong bụng.

Sau khi dứt tiếng cười, Kang Xi đáp: “Không sai, trẫm chính là hoàng đế.”

Cô gái bắt chước người Mãn hướng về phía Kang Xi hành lễ, “Tiểu nữ yết kiến hoàng thượng, chúc hoàng thượng thánh an!”

Kang Xi mỉm cười hài lòng, khẽ gật đầu, “Tiểu nha đầu cũng hiểu lễ nghi đấy chứ! Ai, sao vừa nãy nha đầu lại gọi trẫm là ‘lão tiên sinh’?”

“Tiểu nữ phải hỏi cho rõ trước đã, nếu ngài không phải là vua, mà tiểu nữ lại tôn xưng ngài ‘hoàng thượng’, còn hành lễ, yết kiến, há chẳng phải là tiểu nữ chịu thiệt hay sao!”

Không rõ tại sao Kang Xi lại nói 1 câu thế này: “Là trẫm chịu thiệt.”

“Chính thế, chính thế, sao có thể để hoàng thượng chịu thiệt được, hơn nữa, như thế là đại bất kính, là khi quân!” Cô gái nhanh chóng tiếp lời.

“Nha đầu thật biết ăn nói, trẫm bắt đầu thấy thích ngươi rồi đấy!”

“Lịch sử Thanh triều chỉ có 2 vị hoàng đế cao tuổi, ngài là Kang Xi hay Qian Long (Càn Long)?”

“Trẫm là Kang Xi.”

“Ai Xin Jue Luo – Xuan Ye!” Cô gái buột miệng thốt lên.

Cuối cùng thì Yin Zhen cũng chộp được cơ hội: “To gan, dám gọi thẳng tên hoàng đế!” Ngờ đâu Kang Xi chẳng hề để ý, khẽ phẩy tay, tiếp tục trò chuyện với cô gái, “Qian Long mà ngươi nói là ai thế?”

“Cháu nội ngài chứ ai!”

Kang Xi không khỏi thắc mắc: “Ngươi mới có mấy tuổi! Sao biết cháu nội trẫm sống lâu hay không?”

“Việc tiểu nữ biết cháu ngài sống lâu hay không có liên quan gì đến tuổi tác chứ?!”

“Không lẽ nhà ngươi có thể biết trước tương lai?” Kang Xi càng lúc càng thấy hứng thú.

“Chuyện tương lai tiểu nữ không thể biết trước, có điều, bất cứ 1 người nào đến từ cách đây tầm…300 năm ít nhiều đều biết về lịch sử đời Thanh, Kang Xi và Qian Long lại càng nổi tiếng, nhà nhà biết người người hay, già trẻ lớn bé không ai không rõ.”

“Ngươi nói ngươi đến từ 300 năm sau?” Kang Xi vô cùng kinh ngạc.

Cô gái gật đầu khẳng định: “Tiểu nữ đến từ Công nguyên 2012.”

Yin Zhen lớn giọng quát: “Nói xằng nói bậy!”

“Ê, ngài không nói cũng chẳng ai bảo ngài câm, tôi đang nói chuyện với hoàng thượng, ngài chõ mồm vào làm gì, có loại bề tôi nào như ngài không?!” Cô gái không chút né tránh, hét thẳng vào mặt Yin Zhen.

Yin Zhen tức đến mức lắp bắp mãi không thành lời: “Ngươi, ngươi, ngươi…”

Cô gái cũng chẳng để Yin Zhen có cơ hội nói, “Ngươi sao?! Tôi nói không đúng chắc?”

Thấy cô gái lớn tiếng la hét Yin Zhen, đám quan chức vị thấp sợ chết khiếp, mặt mày xanh lè xanh lét. Phải biết rằng vị Tứ A Ca này xưa nay vốn độc địa, cay nghiệt, nổi tiếng với danh xưng Lãnh diện vương gia. Đám đại thần nói chuyện với ông ta còn phải dè chừng, thận trọng hết mức có thể, chỉ lo nói sai điều gì chuốc vạ vào thân; hôm nay lại có người, mà còn là 1 cô gái nữa chứ, dám quát tháo Yin Zhen, không nhẽ cô nhóc này ăn phải gan hùm mật gấu?

Na Lan De Yu cũng bất ngờ trước sự to gan lớn mật của cô gái, “Có dũng khí! Nếu biết đó là Yong Vương gia, cô có còn dám nói với thái độ đó nữa hay không?”

Kang Xi càng nhận thấy nét cá tính nơi cô gái, “Nha đầu khá! Lại có thể khiến Yin Zhen nuốt mất lưỡi.”

Cô gái thấy Yin Zhen không nói được câu nào, mỉm cười hài lòng, quay qua Kang Xi: “Hoàng thượng, ngài tin hay không?”

“Làm sao chứng minh được nhà ngươi đến từ 300 năm sau?” Kang Xi nghĩ 1 lúc, nói.

“Quá đơn giản! Trang phục có thể chứng minh tiểu nữ không phải người thời đại này, còn nữa…” Cô gái cởi chiếc ba lô nhỏ nãy giờ vẫn khoác trên vai xuống. Mở khóa. Dốc ngược. Từ bên trong rơi ra nào điện thoại, nào ví, đồ trang điểm, còn cả 1 loạt những thứ đồ lặt vặt mà chỉ có chúa mới biết là gì, rồi chỉ vào đó nói: “Thanh triều chắc chắn là không thể có những thứ này!”

Tất cả mọi người đều hào hứng xúm vào xem.

Yin Zhen cũng thò đầu lại gần nhìn lướt qua 1 vòng, phản bác: “Hừ, trông cách ăn mặc của ngươi quái gở chết được, bại hoại thuần phong mỹ tục! Không biết còn kiếm đâu ra 1 đống tùm lum đồ vật kỳ quái. Theo bổn vương, nhà ngươi rõ ràng là yêu nữ, đem những thứ đồ yêu nghiệt này lẻn vào hoàng cung âm mưu hành thích hoàng thượng. Nói! Ai xúi giục ngươi làm việc này?”

Cô gái thoắt 1 cái xông đến, chỉ thẳng mũi Yin Zhen hét lên: “Gọi những đồ vật mà bản thân chưa từng nhìn thấy, không hiểu là cái gì là đồ yêu nghiệt chỉ có thể chứng minh sự ngu xuẩn, dốt nát của ‘ngài’!”

“Chưa thấy con nha đầu nào thiếu gia giáo như ngươi!” Yin Zhen lùi về sau 1 bước.

“Tôi thiếu gia giáo? Bổn cô nương có học có hành đàng hoàng à nha!”

“Con nhà có học thức mà lại ăn mặc thế này sao? Còn chỉ tay vào thẳng mặt bổn vương nữa chứ?”

Từ đầu đến giờ Cửu A Ca, Thập A Ca chỉ đứng ngoài xem ‘kịch’, cuối cùng cũng không nhịn nổi cười phá lên. Đám văn võ đại thần đương nhiên không dám cười 1 cách trắng trợn như thế, người nào cũng cúi gằm mặt, bịt mũi che miệng cười thầm không ngớt, đến Kang Xi cũng suýt chút nữa bật cười thành tiếng, phải vội giả bộ uống trà che đi.

Mỗi mình Na Lan De Yu là không hề cười, anh đang rất lo cho cô gái đó, “Tiểu nha đầu thật không biết trời cao đất dày, không biết mình đã rước họa vào thân? Đắc tội Yong Vương Gia, hậu quả…” Anh thực không dám nghĩ tiếp.

Cô gái như cũng cảm thấy cử chỉ của mình có chút quá đáng liền rụt tay lại, “Là do tôi bị ngài chọc tức đấy chứ! Ai bảo ngài gọi tôi yêu nữ chi?”

“Tiểu vương chọc tức nhà ngươi?” Yin Zhen thật muốn…khóc thét, rõ ràng là cô ta chọc cho mình tức phát điên lên, giờ bản thân lại thành vai phản diện, “Bổn vương không hơi đâu tranh cãi với ngươi, hôm nay ngươi không chịu khai rõ lai lịch thì đừng hòng rời khỏi hoàng cung!”

“Hoàng cung! Ngài vừa nói là tôi lẻn vào hoàng cung, đúng không?”

“Không phải thế chắc?”

“Vương Gia, nghe tôi nói này, ngài cũng biết đây là hoàng cung? E ngài muốn vào Tử Cấm Thành yết kiến hoàng thượng còn phải dâng chiếu thư, trình lệnh bài, tôi lại không biết phi thiềm tẩu bích (ying <nhảy vào giải thích>: cái nì là khinh công á!; yuetian <xách chổi>: cút ra chỗ khác, <xong quay về phía độc giả, cười>: đừng để ý, mọi người xem tiếp, xem tiếp!!!), dễ gì lẻn vào đây được?” Cô gái vẫn thờ ơ như không.

“Quy định trong cung biết không ít nhỉ!” Yin Zhen châm chọc.

“Tất nhiên! Còn nữa, mọi người đều nhìn thấy tôi từ trên trời rơi xuống. Hoàng thượng cũng thấy nữa. Sao? Mỗi ngài không thấy? Mắt ngài có vấn đề hả! Rồi, lùi 1 bước nói, cứ cho là tôi lẻn vào đi, trong cung bao nhiêu cung nữ thái giám đi qua đi lại, chả nhẽ bọn họ cũng giống ngài, không nhìn thấy 1 con người sống sờ sờ đây chắc? Ừ thì coi như tôi có cách che mắt bọn họ, …” Cô gái liếc qua chỗ Na Lan De Yu, tiếp: “…đám đại nội cao thủ này để trưng bày chắc?”

Yin Zhen nghiến răng: “Mồm mép ra phết, thảm nào Na Lan De Yu đầu hàng là phải, ta thấy giao ngươi cho Hình bộ chắc sẽ khai hết thôi.”

“Hình bộ cao quá, ngài đi còn được, tôi với chưa tới cái mức ấy, Thuận Thiên Phủ được rồi.” Cô gái chẳng chút sợ hãi.

Lúc này Kang Xi mới chịu mở miệng: “Yin Zhen, ngày thường có thấy ngươi hấp tấp thế này đâu, hôm nay sao thế, từ từ hỏi cho rõ đã.”

Lời nói của Kang Xi không khỏi khiến cô gái ngớ người ra, quay đầu lại nhìn Yin Zhen lần nữa, “Yin Zhen á? Hóa ra đó chính là…”, tròng mắt đảo 1 vòng, “Ha, mình đang cãi lộn với Yong Zheng hoàng đế (tương lai) cơ đấy, haha, xưa nay chưa ai có cái ‘vinh dự’ này à nha!”

Yin Zhen thấy Kang Xi có ý bao che cô gái, liền nói: “Hoàng A Mã, hà tất hỏi thêm, cô ta vô phương chứng minh mình đến từ tương lai, cho thấy những điều cô ta nói lúc nãy đều là dối trá, trừ phi cô ta đưa được ra bằng chứng thuyết phục.”

“Nha đầu, xem ra những điều ngươi nói chưa đủ sức thuyết phục người khác đâu nhỉ!” Kang Xi nói với cô gái.

Cô gái nhìn qua Kang Xi rồi quay lại trừng mắt nhìn Yin Zhen: “Coi như tôi xui xẻo!”

Yin Zhen đắc ý: “Nói không ra chứ gì!”

Cô gái cũng chẳng thèm để ý giọng điệu giễu cợt của Yin Zhen, quay đầu hỏi Na Lan De Yu: “Ê, giờ là Kang Xi năm bao nhiêu?”

“Kang Xi năm 59.” Na Lan De Yu trả lời, thực tình anh cũng rất tò mò muốn biết cô gái này làm thế nào chứng minh bản thân.

Cô gái không thèm để ý đến ánh mắt hiếu kỳ của đám đông, bắt đầu nghĩ ngợi xem làm sao cho cái đám ‘đồ cổ’ này tin rằng mình thực sự đến từ tương lai, “Kang Xi năm 59 xảy ra sự kiện gì nhỉ…tiêu rồi…kiến thức lịch sử trả hết thầy cô, lúc động đến mới biết…ai…nghĩ kỹ coi nào!”



• LIÊN HỆ ADMIN WAP
Truyện Tình Yêu Phone: 01644810967
Google+
C-STATSitemap.xml