Sinh ly tử biệt *
thực ra, tiêu đề của chg này là câu đầu trong bài từ của Tô Đông Pha “十年生死两茫茫” (Thập niên sinh tử lưỡng mang mang)
“Xin Yiiiiii………….” Zi Jian lao đến, quỳ bên mép vực, cúi người nhìn xuống, lo lắng hét gọi.
Trong lúc rơi xuống, may sao thân thể Xin Yi đập vào 1 khoảnh đất nhỏ, khá bằng phẳng, nhô ra lưng chừng vực, phần nào làm giảm tốc độ rơi. Bản năng mách bảo cô giơ tay tóm lấy bất cứ vật gì có thể cứu mình, cuối cùng Xin Yi cũng tóm được 1 mỏm đá nhỏ, hơi lồi ra ngoài. Vận hết sức bình sinh bám chặt lấy mỏm đá, lớn tiếng hét: “Zi Jian, cứu em với!”
Ling Zi Jian nghe thấy tiếng kêu, biết Xin Yi tạm thời an toàn, cũng phần nào yên tâm, thét vọng xuống: “Xin Yi, đợi chút, anh đến cứu em ngay đây!” Vội vàng mở ba lô lấy dây thừng, chạy đến bên bờ vực, thả xuống: “Anh thả dây xuống rồi đấy, bám chắc lấy, anh sẽ kéo em lên!” Dây thừng lơ lửng cách đầu Xin Yi 1 đoạn rồi ngừng hẳn lại.
“Gần thêm chút nữa. Em với không tới!” Xin Yi ngẩng đầu nhìn lên, hét lớn.
Ling Zi Jian nằm sấp bên mép vực, cố nhoài người ra hết cỡ, hỏi: “Với tới chưa?”
Giọng nói của Xin Yi từ bên dưới vọng lên, vô cùng hoảng hốt: “Còn 1 chút nữa…Zi Jian, em không chịu nổi nữa rồi!”
“Bám chắc lấy, bám chắc lấy, đợi anh nghĩ cách khác!” Zi Jian vội trả lời, anh đang lo phát điên lên được, ở nơi hoang vắng không 1 bóng người này biết tìm đâu ra dây thừng bây giờ?
Con người trong lúc nguy cấp thường có 2 loại phản ứng: 1, sợ hãi đến mức không biết phải làm gì; 2, càng nguy hiểm càng sáng suốt. Zi Jian thuộc loại thứ 2.
Vô tình nhìn thấy chiếc xe đạp của mình, trong đầu anh chợt nảy ra 1 cách. Anh vội chạy qua, tháo lấy xích xe, thắt chặt vào 1 đầu dây thừng, rồi chạy đến bên bờ vực, thả xuống: “Được chưa, Xin Yi? Mau trả lời anh!”
Anh vẫn ép sáp người bên miệng vực, 1 lúc sau mới nghe thấy tiếng Xin Yi trả lời: “Được rồi!”
“Nắm chắc nhé, anh kéo em lên giờ đây.” Zi Jian ra sức kéo dây thừng, dần dần, khi thấy Xin Yi hiện ra trong tầm nhìn của mình, anh không khỏi thở phào nhẹ nhõm, nhoài người xuống sâu hơn chút nữa, giơ tay ra: “Đưa tay cho anh!” Zi Jian nắm chặt lấy tay Xin Yi, kéo thật mạnh.
Do phần lớn thân thể nhoài ra ngoài miệng vực, lại vội kéo Xin Yi lên, cho nên, lúc Xin Yi vừa đặt được tay lên mép vực, Ling Zi Jian mất thăng bằng, lao đầu xuống vực. Trong khoảnh khắc bị rơi xuống ấy, anh đẩy Xin Yi 1 cái thật mạnh, nhờ thế Xin Yi trèo lên được khỏi miệng vực. Đợi cô quay người lại, đã không còn thấy bóng Zi Jian.
“Zi Jiannnnnnnn……!!!” Xin Yi vừa khóc vừa bò đến bên bờ vực, đau đớn thét gọi người yêu, nhưng đáp lời cô chỉ là im lặng.
Xin Yi lập tức bò dậy chạy lên núi tìm đám bạn.
Trên đỉnh núi, đám bạn học của cô đang vui vẻ dựng lều, vừa làm vừa…
“Sửa có mỗi cái xe mà sao lâu thế nhỉ?” Qian Fan nói với cô bạn đứng bên cạnh.
“Heihei, đằng ấy ngốc thật đấy, này gọi là ‘cơ hội’ biết chưa?!”
Nam sinh gầy gò cạnh đó ra vẻ vô cùng hiểu biết bổ sung: “Sau này nhớ lại khoảng thời gian ‘lịch sử’ này đảm bảo ‘dư âm sẽ còn vang mãi’ cho mà coi.”
“Thôi đi! Qian Kao Gu, ông thì chỉ biết có mỗi ‘lịch sử’, theo tôi, ông về quách thời cổ đại mà sống cho xong.” Qian Fan giễu. (yuetian: Tên “khảo cổ---kao gu” thẩm nào học sử, heihei!!!)
Nam sinh tên gọi Qian Kao Gu không phải dân Y nhưng rất thân với đám sinh viên trường này, hơn nữa lại đang…tình nguyện ‘làm đuôi’ của Qian Fan, tiếc thay Qian Fan thấy ‘hắn’ quá cổ bản, cứng nhắc nên thường…làm lơ. Nghe Qian Fan chế giễu, Qian Kao Gu cũng không bực, nói tiếp: “Tôi cũng muốn lắm, có điều, phải có bà cùng đi kia!”
Qian Fan trừng mắt nhìn kẻ vừa ‘phát ngôn bừa bãi’: “Xí…tôi cóc thèm đến cái nơi khỉ gió ấy! Chỗ đó vừa không có tivi lại chẳng có máy tính. Đến đó để mà chết vì buồn à! Muốn đi ông mình đi!”
Đang nói, thấy Xin Yi thở hồng hộc chạy lại, mặt mày đẫm mồ hôi, người ngợm quần áo lem lem luốc luốc, giật thót mình, vội chạy đến đón: “Xin Yi, sao thế, xảy ra chuyện gì vậy?”
Đám còn lại cũng vội vây đến, tranh nhau hỏi thăm.
“Zi Jian, Zi Jian …” Xin Yi thấy bạn, càng thêm nước mắt ngắn nước mắt dài, nói không nên lời.
Trước nay chưa từng thấy Xin Yi như vậy, Qian Fan càng lo đẫy: “Xin Yi, rốt cuộc thì có chuyện gì? Đừng khóc mãi thế!”
“Zi Jian…anh ấy rơi xuống vực rồi!”
“AAA…” Cả đám kinh hoàng!
Qian Kao Gu cũng nhanh trí, lập tức đưa ra ý kiến: “Đừng ‘A’ nữa, xuống núi xem sao, nhanh!”
Cả đám giờ mới bừng tỉnh, vội vội vàng vàng chộp lấy xe phi xuống núi.
Lúc tìm thấy thi thể Ling Zi Jian dưới chân núi, không 1 ai nhẫn tâm để Xin Yi thấy, trước sự kiên quyết của cô, đành phải xuôi theo, để cô nhìn anh lần cuối, không ngờ cô lại quá kích động, vừa nhìn thấy liền ngất đi.
Tỉnh dậy đã thấy mình nằm trong bệnh viện, đứng trước sự thương tâm tột bậc vì mất đi đứa con trai độc nhất của ông bà Ling, cảm giác tội lỗi càng dâng lên trong lòng Xin Yi. May sao ông bà cũng là người hiểu lý lẽ, biết rõ Xin Yi cũng đau đớn không kém gì họ nên chẳng hề oán trách cô. Điều này càng khiến Xin Yi thêm hận bản thân mình.
Suốt 1 năm trời, Xin Yi đều ở trong tình trạng suy sụp. Qian Fan sợ cô nghĩ quẩn, thường ở bên cạnh cô, thi thoảng còn lôi cô đi dạo phố, mua sắm, hát karaoke, đi ăn…tóm lại là vắt óc nghĩ mọi cách có thể giúp cô khuây khỏa, quên đi nỗi đau tưởng chừng như không thể vượt qua nổi ấy.
Thời gian trôi qua như bóng câu ngoài cửa sổ, chớp mắt đã đến ngày giỗ đầu Zi Jian. Ban ngày, Xin Yi đến thăm, an ủi ông bà Ling, buổi tối, cô gọi Qian Fan cùng đi đến bờ vực nơi xảy ra sự cố thương tâm ngày nào.
Trên bầu trời đêm sâu thẳm treo 1 mảnh trăng vừa tròn, vừa sáng, những ngôi sao không ngừng lấp lánh thứ ánh sáng tuy nhỏ nhoi nhưng độc nhất vô nhị của riêng mình. Nếu nhìn kỹ, có thể thấy, bên cạnh mặt trăng, có 5 vì sao sáng hơn mọi vì sao khác, không những thế còn gần như xếp thành 1 đường thẳng tắp.
Xin Yi đương nhiên chẳng có tâm trạng nào đi ngắm nhìn vẻ đẹp của trời đêm. Cô đứng bên bờ vực nơi Zi Jian rơi xuống, cúi mình đốt nến, thắp hương, rồi lặng lẽ đưa mắt nhìn đăm đăm từng dải núi đen sẫm tiếp nối nhau đằng xa.
Qian Fan vốn định dập tắt cái ý định đến đây của Xin Yi nên ban đầu hạ quyết tâm lôi bằng được Xin Yi đi dạo phố, ngắm đông nhìn tây, mua cái này, sắm cái nọ, nhưng kết quả vẫn phải đi cùng Xin Yi đến nơi này. Là bạn thân, cô là người làm chứng cho mối tình giữa Xin Yi và Zi Jian, 2 người, từ quen biết cho đến yêu, toàn bộ quá trình, cô đều biết. Cô hiểu rất rõ tình cảm của họ sâu sắc đến mức nào. Lúc này đây, tâm trạng Xin Yi thế nào, cô là người hiểu hơn ai hết. Nhưng cô thực không nhẫn tâm nhìn bạn mình, như người mất hồn, đứng thế này mãi. Cô càng sợ Xin Yi 1 phút nghĩ quẩn mà hành động nông nổi nên mở lời khuyên: “Xin Yi, về đi thôi, cậu đã viếng qua Zi Jian rồi còn gì.”
Cũng không biết Xin Yi có nghe thấy hay không, chỉ khẽ lẩm nhẩm đọc:
“Thập niên sinh tử lưỡng mang mang, bất tư lượng, tự nan vong.
Thiên lý cô phần, vô xứ thoại thê lương.
Tung sứ tương phùng ưng bất thức, trần mãn diện, bấn như sương.
Dạ lai u mộng hốt hoàn hương, tiểu hiên song, chính sơ trang.
Tương cố vô ngôn, duy hữu lệ thiên hàng.
Liệu đắc niên niên trường đoạn xứ, minh nguyệt dạ, đoản tùng cương.”
Nước mắt hòa cùng giọng ngâm, “Đến hôm nay mình mới thực sự hiểu thấu bài thơ này của Su Dong Po (Tô Đông Pha).”
Qian Fan thở dài: “Nói 1 câu cũ rích: người chết rồi không thể sống lại. Cậu có thương tâm thế nào đi chăng nữa anh ấy cũng không quay lại được.”
“Phải, mình biết chứ, nhưng cậu có biết tim mình đau đớn, hối hận đến cỡ nào?! Giá như xe đạp của mình không bị hỏng, giá như mình không đến đứng bên bờ vực ấy, giá như anh ấy không vì cứu mình…mọi việc đều không xảy ra.”
“Xin Yi, cậu đừng tự mình đổ hết trách nhiệm lên bản thân mình như thế. Cậu cũng đâu có muốn vậy.”
“Ông trời ơi, vì sao ông lại tàn nhẫn đến như vậy?! Vì sao lại nhẫn tâm đoạt mất Zi Jian?! Xin ông đem anh ấy trả lại cho tôi! Trả cho tôi!!!” Xin Yi ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm vô tận gào thét. Qian Fan thấy Xin Yi kích động như vậy, vội ôm chặt lấy cô: “Đừng thế, bình tĩnh lại đi, Xin Yi!”
Xin Yi khóc ngất đi trên vai Qian Fan: “Mình rất nhớ anh ấy, rất muốn gặp anh ấy, chỉ 1 lần thôi cũng đủ.” Đúng lúc đó, 1 trận cuồng phong thổi đến, cây cối ào ào rung động, cát bụi mịt mù, mặt đất cũng chấn động.
Qian Fan cảm nhận được sự rung động tuy rất khẽ của mặt đất dưới chân mình, liền nói với Xin Yi: “Xin Yi, nghi sắp có động đất, chúng ta mau rời khỏi đây.”
Xin Yi bị gió thổi muốn đứng không vững nhưng vẫn cố chấp: “Mình không đi đâu hết, cứ để gió cuốn mình đi, cứ để động đất chôn vùi mình, để mình có thể đến với Zi Jian.”
2 người bọn họ không hề phát hiện ra, chính lúc này, trên bầu trời, 5 vì sao đã hoàn toàn nối thành 1 đường thẳng, liền sau đó, 1 dải sáng trắng chiếu thẳng xuống, bao trùm lấy thân hình nhỏ nhắn của Xin Yi.
Xin Yi đưa tay che mắt, muốn cản bớt 1 phần làn ánh sáng chói lọi đó, lạ 1 điều là Qian Fan lại không hề thấy lóa mắt, cô chỉ nhìn thấy 1 vòng sáng êm dịu bao quanh Xin Yi, rồi vòng sáng bắt đầu chuyển động, càng lúc càng nhanh, cùng với sự chuyển động của vòng ánh sáng, thân thể Xin Yi dần dần rời khỏi mặt đất, bị hút vào vòng xoáy ánh sáng ở bên trên, biến mất.
Chỉ trong vòng có 2 phút ngắn ngủi đó, gió ngừng thổi, mặt đất cũng ngừng chấn động, tất cả đều khôi phục lại trạng thái ban đầu như chưa từng có gì xảy ra, chỉ mình Xin Yi là không rõ tăm tích, để lại Qian Fan vẫn đứng ngây ra đó.
“Chúa ơi! Không ngờ hiện tượng chỉ trong phim khoa học viễn tưởng mới có lại xảy ra ngay trước mắt mình!” Qian Fan giật mình thức tỉnh. Cô vội vàng đi báo cảnh sát nhưng chẳng 1 ai tin vào những gì cô nói. Sau đó, Qian Fan đã chạy khắp nơi tìm kiếm tung tích Xin Yi nhưng thất bại. Cô làm sao nghĩ ra được Xin Yi lại có thể chạy đến Thanh triều cơ chứ...
Nghe Xin Yi kể xong, Kang Xi thở dài không ngớt. Thấy Xin Yi nước mắt ngắn nước mắt dài, Kang Xi khẽ vỗ về an ủi cô: “Tội nghiệp, tội nghiệp!”
“Hoàng thượng, tiểu nữ làm ngài mất vui rồi.”
“Không, trẫm rất cảm động, cảm động trước tình yêu của cậu trai ấy. Trẫm tin rằng, tâm nguyện lớn nhất của cậu ấy là cháu được sống vui vẻ, khỏe mạnh.”
“Cháu sẽ cố gắng.”
“Xin Yi này, cháu còn có thể về nhà không? Nếu cháu muốn, ta sẽ cố hết sức giúp cháu.”
“Về nhà ư? Đương nhiên là muốn rồi!” Xin Yi cười gượng, “Nhưng cháu làm sao về nhà được bây giờ? Cháu không có năng lực đó, cũng chẳng ai có năng lực giúp cháu trở về nhà!” Xin Yi khẽ lau nước mắt, đột nhiên đổi đề tài: “Hoàng thượng, cháu có thể ăn chút gì đó không?”
Kang Xi nghe thế liền đẩy thức ăn trên bàn đến trước mặt Xin Yi: “Cháu ăn đi!”
“Tạ ơn hoàng thượng!!!” Xin Yi chẳng chút khách sáo, cùng lúc dùng cả 2 tay bốc thức ăn.
Quần thần thấy thế chết ngất, lại bắt đầu nhỏ giọng bàn tán: “Ai lại dùng tay bốc thế kia chứ?!...Dễ là người tương lai không dùng đũa…Ăn uống kiểu gì mà chẳng nhã nhặn chút nào!...Phải đấy, thiếu nữ gì mà lại thế này!”
Xin Yi ‘quét’ sạch toàn bộ thức ăn trên bàn, lại lấy thêm 1 quả chuối, lột vỏ, cắn 1 miếng to: “Hoàng thượng, có phải là cháu chẳng có dáng vẻ thục nữ chút nào không?”
Kang Xi chẳng hề để tâm, nói: “Người cố làm ra vẻ dè dặt nhìn thấy chưa đủ nhiều hay sao? Trẫm thích phong cách tự nhiên của cháu.”
“Haha! Cháu cứ nghĩ ở nơi đây việc gì cũng đòi hỏi quy tắc, luật lệ người tùy tiện như cháu chắc gì ngài đã thích.”
“Không có chuyện đó, thế này mới hay chứ!” Kang Xi quả thực chẳng chút để ý.
“Thật ư?”
“Đương nhiên là thật! Xin Yi, cháu cứ ở lại đây, để ta chăm sóc cháu!” Kang Xi nói.
Xin Yi không khỏi ngây ra: “Hoàng thượng, ngài định nuôi cháu thật ư? Ngài là vua 1 nước, còn Xin Yi chỉ là 1 con bé lai lịch không rõ ràng, cháu thực không dám nhận.”
“Trẫm nói được là được. Cháu là con gái, ở đây lại chỉ có 1 thân 1 mình, làm sao sống nổi! Cháu cứ yên tâm ở lại đây!” Giọng nói nghiêm nghị, không cho phép phản đối.
“Cũng được, cháu nghe lời ngài vậy!” Xin Yi biết rõ mình mà rời khỏi Kang Xi chắc chắn sẽ phải chết. Ăn hết chuối, Xin Yi cầm tách trà trước mặt Kang Xi uống cạn 1 hơi, tự nhủ: “Uhm, đằng nào cũng chẳng về được, ở lại đây thể nghiệm 1 chút cuộc sống Thanh triều cũng chẳng tồi!” Lại thò tay bốc 1 quả táo.
Kang Xi thấy thức ăn trên bàn bị ‘giải quyết’ cũng tương đối rồi mà Xin Yi lại còn cầm thêm 1 quả táo lên gặm, liền hỏi bằng giọng thương cảm: “Cháu nhịn ăn mấy ngày rồi, Xin Yi?”
Xin Yi vừa ‘cạp’ táo vừa trả lời: “Cháu cũng không biết nữa, chỉ thấy đói. Hoàng thượng, thực ra bình thường cháu ăn cũng không nhiều, không ăn hết cơm hết gạo của ngài đâu.”
Kang Xi cười ha hả: “Ăn được hết cơm gạo của trẫm cũng là 1 loại bản lĩnh.” Nói rồi đứng dậy kéo tay Xin Yi: “Đi, theo trẫm đến Nam thư phòng, ta muốn trò chuyện thêm với cháu.” Sau còn dặn dò thêm Li De Quan: “Đi nói Ngự thiện phòng bữa tối nay chuẩn bị kỹ 1 chút, Xin Yi sẽ cùng dùng cơm với trẫm.”
“Zha! (cách nói cũ: Vâng/dạ, ở đây yuetian để nguyên fien âm, sau này sẽ dùng nhìu)” Li De Quan đáp, tuy không biết Kang Xi định nói chuyện gì với cô gái này nhưng Li tổng quản biết rõ việc tiếp theo đây mình phải làm là sắp xếp chỗ ở và chọn người hầu hạ.
Thường thì những việc như thế này vốn không cần Li tổng quản đích thân đi làm, chỉ việc dặn dò 1 tiếng là xong, nhưng có mù cũng thấy thái độ của Kang Xi, ông ta nào dám không tận tâm tận lực đích thân giải quyết, ở trong cung lâu thế rồi, điểm này vẫn không nhìn ra chắc?
Quần thần thấy Kang Xi đứng dậy cũng lập tức đứng lên, đồng thanh hô lớn: “Kính tiễn hoàng thượng.”
Xin Yi bước theo Kang Xi vài bước, chợt nhớ ra điều gì, liền dừng lại: “Hoàng thượng, còn đồ đạc của cháu…”
Kang Xi vỗ vỗ tay cô: “Yên tâm, sẽ không thiếu thứ gì đâu.”
Xin Yi gật đầu, quay sang nhìn Yin Zhen.
Đúng lúc Yin Zhen cũng vừa ngẩng đầu lên, thế là, Xin Yi rất đắc ý hướng về phía Yin Zhen giơ giơ quả táo cầm trong tay.
Yin Zhen trong bụng…ấm ách không nói cũng biết: “Nha đầu này quả không đơn giản, Hoàng A Mã không những giữ lại trong cung, còn nói muốn chăm sóc cô ta, ‘bố già’ bao giờ đối tốt như thế với con trai mình?” Nghĩ là nghĩ vậy, vẫn mỉm cười với Xin Yi, có điều nụ cười này quả thực không mấy…ưa nhìn .
Tin tức lan truyền khắp Tử Cấm Thành
Đến Nam thư phòng, Kang Xi sai người bê nước đến, Xin Yi rửa sạch mặt, đem mái tóc dài bóng mượt của mình cột vổng lên. Lúc này, Kang Xi mới nhìn rõ khuôn mặt Xin Yi. Cô không đẹp nhưng toàn thân toát lên 1 thứ sức sống đặc biệt mà những cô gái chốn thâm cung nội viện không thể có.
Đợi Kang Xi cho đám cung nữ, thái giám đứng hầu lui hết ra ngoài, Xin Yi mới mở lời: “Hoàng thượng, ngài muốn hỏi gì tiểu nữ?”
Tuy trong lòng thầm khen ngợi sự thông minh của Xin Yi, Kang Xi vẫn nghiêm mặt, nói: “Nha đầu, lá gan nhà ngươi to thật đấy, dám đem điều cơ mật thế này nói ra, không sợ trẫm chém đầu ngươi chắc?”
Xin Yi cười nói: “Nếu thật muốn giết thì lúc nãy ngài đã giết rồi. Thực ra lúc đó tiểu nữ cũng rất sợ hãi, nhưng không nói, cũng sẽ bị coi là yêu nữ, thích khách đem chặt đầu nên đành liều 1 phen, đánh cược vận may của mình, cũng đánh cược xem liệu hoàng thượng có phải là 1 vị minh quân.”
“Và ngươi đã thắng cược.”
“Với hoàng thượng tiểu nữ đúng là đã thắng cược, nhưng tiểu nữ cũng biết tai họa từ miệng mình mà ra, e rằng mấy vị A Ca đó không chịu tha cho tiểu nữ.” Xin Yi biết Kang Xi là lá bùa hộ thân duy nhất mình có, muốn sống yên ổn ở chốn thâm cung này, không có sự bảo hộ của Kang Xi không được.
“Nếu đến 1 cô nhóc như ngươi trẫm cũng không bảo vệ được thì còn làm vua 1 nước làm gì chứ.” Kang Xi quả nhiên nói vậy.
“Ai!” Xin Yi thở dài 1 tiếng: “Hoàng thượng, tiểu nữ biết quá rõ giai đoạn lịch sử này. Vì ngôi vua, bọn họ sẵn sàng chém giết lẫn nhau, kết bè kéo phái, trừ khử bất kỳ ai cản đường mình, thậm chí đến tình cảm ruột thịt cũng chẳng đáng 1 xu. Tiểu nữ chỉ là 1 cô nhóc bình thường, không quyền thế cũng vô phương tự vệ, đối với bọn họ mà nói lại càng nhỏ nhoi, yếu đuối, lợi dụng được thì lợi dụng, không lợi dụng được thì…”
“Bọn chúng đều là con trai ruột của trẫm, trẫm chưa già đến mức mắt mờ tai điếc, lẽ nào lại không biết chúng nghĩ gì? Bọn chúng đừng có hòng mưu tính gì ở chỗ ngươi, vả lại…” Kang Xi cười…nham hiểm, “ngươi thông minh thế, bọn chúng cũng đừng mong ‘moi’ được gì từ ngươi.”
“Hoàng thượng, từ đâu mà ngài biết tiểu nữ thông minh?”
Kang Xi giơ tay dí dí vầng trán bướng bỉnh của Xin Yi: “Ngươi nghĩ trẫm lại không biết ngươi ’dĩ lùi vi tiến’ hay sao. Tiểu nha đầu, dám giở trò trước mặt trẫm.”
“Uhhhh….hoàng thượng, ngài cố tình giả ngốc.” Xin Yi bắt đầu làm nũng.
“Có những lúc giả ngốc nhìn càng rõ, lúc nãy bọn chúng nghĩ gì đều viết hết trên mặt. Nhắc lại, là do trẫm mà ra cả. Thực ra trẫm cũng đã tin ngươi rồi, nhưng Yin Zhen vẫn cứ 1 mực không chịu buông tha làm trẫm cũng không khỏi hiếu kỳ.”
“Cám ơn hoàng thượng.”
“Cám ơn trẫm vì điều gì?” Kang Xi không hiểu.
“Cám ơn ngài đã tin tiểu nữ.”
Kang Xi mỉm cười hiền từ nhìn Xin Yi: “Không hiểu vì sao trẫm vừa gặp là thấy thích ngươi ngay, cứ thấy có cảm giác gì đó gần gũi, thân thiết, giống như xa cách rất lâu rồi đến hôm nay lại gặp lại vậy.”
“Đây cũng là lý do vì sao ngài không lật tẩy tiểu nữ, không giết tiểu nữ, đúng không?” Xin Yi hỏi.
Kang Xi gật đầu: “Vốn đã tranh cướp, đấu đá nhau 1 mất 1 còn, có ngươi tham gia vào nữa càng thêm ‘náo nhiệt’ cho coi.”
“Hóa ra là muốn mình kiềm bớt cái đám ‘quý tử’ ấy, ai…ông già tội nghiệp, tốt thôi, coi như là báo đáp ơn chăm sóc cũng được!” Xin Yi nghĩ.
“Nha đầu, trẫm không lập nhầm người đấy chứ?” Cuối cùng đã hỏi đến vấn đề then chốt rồi đây.
“Tuy hành sự có chút nham hiểm, độc ác nhưng biện pháp của người đó lại rất có hiệu quả, tạo lập nền tảng cho Qian Long thịnh thế sau này.” Xin Yi nghĩ 1 lúc rồi trả lời, “Hoàng thượng lập người đó cũng vì muốn đảm bảo Đại Thanh 3 đời phồn thịnh?!”
“Không sai, những việc của thời đại này đối với ngươi mà nói đều đã là lịch sử, không gì có thể giấu nổi ngươi. Từ năm 8 tuổi lên ngôi đến nay, đã trải qua quá nhiều chuyện, cũng chẳng có nguyện vọng gì khác nữa, trẫm chỉ nhớ Zhu Yuan Zhang (Chu Nguyên Chương*) từng nói: Tự cổ Hồ nhân vô bách niên chi vận**, ngươi nói trẫm hay, Thanh triều được bao năm vận số?”
“Từ 1616, Nu Er Ha Chi (Nỗ Nhĩ Cáp Xích) đến 1911, Pu Yi (Phổ Nghi), trải qua tất cả 295 năm, không kể Duo Er Gun (Đa Nhĩ Cổn), tổng cộng có 12 vị hoàng đế.” Xin Yi học sử cũng không tồi.
“Ha…295 năm? Tốt, tốt lắm, lâu hơn Minh triều.” Kang Xi hài lòng nói.
Xin Yi chợt nghĩ đến 1 chuyện, liền hỏi: “Hoàng thượng, tự cổ hoàng đế đều mong trường sinh bất lão, ngài…?”
Kang Xi ngắt lời cô: “Gì mà ‘trường sinh bất lão’, ‘vạn thọ vô cương’ chứ? Đều lừa người không hà! Ngươi từng thấy ai sống đến 1 vạn tuổi bao giờ chưa? Có sinh ắt có tử, ngươi cũng nói rồi đấy thôi, trẫm là hoàng đế tại vị lâu nhất trong lịch sử, trẫm còn gì không thỏa mãn nữa chứ? Biết vận số Đại Thanh, biết mình không lập sai người là trẫm có thể an tâm đi gặp liệt tổ liệt tông rồi.”
Xin Yi không khỏi cảm than: “Kang Xi đúng là Kang Xi, quả nhiên không giống các hoàng đế khác!”
“Con bé này, miệng cứ như quết mật ấy!” Kang Xi cười mắng.
“Tuyệt đối là thật lòng đấy ạ!” Xin Yi nói 1 cách nghiêm túc. Thấy Kang Xi vẫn tiếp tục ‘ngắm’ mình từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, Xin Yi cũng chột dạ nhìn lại mình: quần áo chỉ…hơi bị bẩn 1 chút, có gì khác lạ đâu nhỉ! Lấy làm ngạc nhiên, hỏi: “Hoàng thượng, tiểu nữ có gì không phải hay sao ạ?”
“Nhà ngươi nghèo lắm sao?” Kang Xi hỏi.
Xi Yi càng thắc mắc đẫy: “Đâu có đâu! Hoàng thượng, sao tự dưng ngài lại hỏi vậy?”
Xin Yi cười khoái tỉ: “Hoàng thượng, đây là hàng hiệu đấy ạ! Nếu đổi ra thành ngân lượng, không 100 thì cũng phải 50.”
Kang Xi trợn tròn mắt: “Cái thứ quần áo hở tay lộ chân, toàn thân đầy lỗ là lỗ, rách không để đâu cho hết này mà cũng đáng 100 lượng cơ á? Vật giá chỗ ngươi cũng quá ư là vô lý! Còn nữa, đầu tóc con gái phải chải sao cho đẹp, cho kiểu cách, sao trẫm cứ thấy tóc ngươi giống…giống…cái đuôi ngựa ấy vậy?”
Xin Yi tinh nghịch mỉm cười với Kang Xi, cố tình lúc lắc cái…đuôi ngựa của mình.
-----------------------Chú thích:
* Chu Nguyên Chương: vua lập nên nhà Minh.
** Tự cổ Hồ nhân vô bách niên chi vận (từ xưa, người Hồ không có trăm năm hưng thịnh); Hồ: thời cổ Trung Quốc gọi các dân tộc ở miền Bắc là Hồ, đồng thời cũng có ý chỉ ngoại tộc.
Trong lúc Kang Xi và Xin Yi ngồi trò chuyện ở Nam thư phòng thì Li De Quan đang chạy ngược chạy xuôi sắp xếp chỗ ở cho cô. Chỉ nguyên chỗ ở cũng đủ khiến ông này phải nghĩ nát óc. Xin Yi không phải là cung nữ, đương nhiên không thể đi ở cùng với đám cung nữ được, cô cũng không phải là phi tần, nhưng dễ thấy là hoàng thượng rất thích cô, sẽ thường kiếm cô trò chuyện, thế nên cũng không thể ở quá xa…nghĩ hoài nghĩ mãi đành đến chỗ trước kia các hoàng tử khi còn vị thành niên vẫn ở. Li De Quan chọn ngay chóc chỗ Yin Zhen từng ở hồi nhỏ. Đó là 1 khu biệt lập, thanh tĩnh, cách Nam thư phòng, Càn Thanh Cung không quá xa. Nghĩ đến đây, lại hấp tấp chạy về phía phủ Nội vụ.
Nội vụ phủ tổng quản Wu Fu Qi là người 1 tay ông này đề bạt lên, thấy Li De Quan đến, vội chạy lại da qian*: “Li tổng quản, ngọn gió nào thổi ngài tới đây vậy? Hay chỗ Vạn Tuế Gia thiếu gì? Ai lại để ngài phải đích thân đến thế này, cứ cho dặn dò 1 câu là được, lập tức đem qua ngay.” Vừa nói vừa sai tiểu thái giám rót trà.
Li De Quan nhấp 1 ngụm trà rồi nói: “Lần này za jia** không đích thân đi không được. Ngươi sai người quét dọn sạch sẽ nơi tứ gia ở ngày trước, rồi chuẩn bị đồ dùng giành cho nữ giới, quần áo, chăn nệm đều phải chọn loại tốt nhất đưa qua…Nhớ chọn thêm 2 cung nữ, 2 thái giám, phải thật biết hầu hạ đấy.”
Wu Fu Qi hơi bối rối: “Đồ dùng giành cho nữ giới? Chủ nhân mới ạ?”
Li De Quan liếc xéo tay này 1 phát: “Ngươi nghĩ đi đâu vậy hả? Đi hỏi Kính sự phòng coi bao lâu rồi chủ nhân không lật qua thẻ bài***!”
“Thế vị cô nương này là…?”
“Không nghe chuyện xảy ra ở Ngự hoa viên lúc nãy?”
“Không…có chuyện gì thế ạ?” Wu Fu Qi lắc đầu hỏi.
Li De Quan cũng chẳng hơi đâu mà giải thích: “Mạng lưới tin tức của nhà ngươi thật chẳng nhanh nhạy chút nào, làm ăn kiểu gì thế? Ta không rảnh ngồi đây kể chuyện với ngươi, tự mà đi nghe ngóng. Kỳ thực, ngươi nói chủ nhân mới cũng không sai, theo ta, không quá 3 ngày, hoàng thượng sẽ phong cô ta tước hiệu gì đấy cho mà coi. Thôi, không nhiều chuyện với ngươi nữa, ta còn phải đi dặn Ngự thiện phòng, tối nay Vạn Tuế Gia muốn dùng cơm cùng vị cô nương tên Xin Yi này!” Nói xong lại lật đật chạy đi.
Wu Fu Qi vội sai phái tiểu thái giám: “Nhanh, đi quét dọn cho thật sạch sẽ, nhân tiện nghe ngóng xem ban nãy Ngự hoa viên xảy ra chuyện gì, nhanh, nhanh lên!”
15 phút sau, cuối cùng thì Wu Fu Qi cũng hiểu ra vấn đề. Muốn làm việc ở chốn hoàng cung bề ngoài huy hoàng, bên trong đen tối này, đầu óc phải nhạy bén. Wu Fu Qi leo lên đến chức Nội vụ phủ tổng quản, đương nhiên cũng không đến nỗi ngu, lập tức tận tâm tận lực chọn lựa những thứ đồ tốt nhất, cố làm sao để lại ấn tượng tốt trước chủ nhân tương lai.
Lại nói Li De Quan, từ Nội vụ phủ đi ra, qua Ngự thiện phòng, rồi vừa đi vừa nghĩ xem còn việc gì cần làm tiếp theo. Phận nô tài, việc chủ nhân giao phải làm cho thật tốt, việc chủ nhận chưa giao thì phải nghĩ ra trước mà làm cho tốt.
Chứ không, ông này vừa nghĩ đến 1 chuyện rất ư quan trọng, thế là chặn 1 tiểu cung nữ lại hỏi: “Có thấy Na Lan thống lãnh đâu không?"
Mắt tiểu cung nữ lập tức sáng rực: “Có, có, có, vừa đi về phía Càn Thanh Cung, Li công công, có cần nô tì đi cùng ngài không ạ?”
“Khỏi, ngươi phải làm gì thì đi làm đi, cứ nhắc đến Na Lan De Yu là chẳng còn nhớ gì hết! Thật không tài nào hiểu nổi đám con gái chúng bay!” Li De Quan quay người lại, hướng về phía Càn Thanh Cung thẳng tiến.
Tại cửa vào Càn Thanh Cung, quả nhiên nhìn thấy Na Lan De Yu, Li De Quan vội lên trước bắt chuyện: “Thống lĩnh, Na Lan thống lĩnh.”
Na Lan De Yu thấy Li De Quan gọi mình, liền hỏi: “Li công công, tìm tại hạ có việc gì?”
“Có, thống lĩnh có thể phái 2 thuộc hạ cho za jia?” Li De Quan vào ngay vấn đề chính.
Thấy mặt Na Lan De Yu hiện lên toàn dấu hỏi, Li De Quan vội giải thích: “Ấy là để bảo vệ vị cô nương tên Xin Yi đó.”
“À ra thế!” Na Lan tưởng đây là ý muốn của Kang Xi liền hỏi: “Cần thị vệ đẳng cấp nào?”
Lần này đến lượt Li tổng quản bối rối, đây vốn là do ông ta tự nghĩ ra, thế nên chỉ đành nói: “Vạn Tuế Gia không nói rõ.”
Na Lan De Yu nghĩ 1 lúc rồi nói: “Thế này vậy, cứ phái trước 2 tứ đẳng thị vệ qua bển, nếu cần thì sau này đổi cũng được!”
“Ai, thế cũng được!” Li De Quan không ngớt tán thành: “Thống lãnh này, giờ đi chọn người chứ!”
Na Lan De Yu chẳng có mấy thiện cảm với Xin Yi, thực lòng không muốn vì cô này mà đích thân đi chọn người, bèn tìm 1 lí do vừa phổ thông vừa dễ đuổi khéo người khác: “Tôi còn có việc phải làm, không thì, công công cứ tự đi chọn vậy!”
Li De Quan tinh tường cỡ nào, nhìn ngay ra Na Lan De Yu không muốn đi, bèn nói: “Không sao, việc vặt này za jia làm quen rồi, thống lãnh bận gì thì cứ đi đi.”
“Thế thì đành phiền công công vậy!” Na Lan De Yu cũng chỉ mong có vậy.
---------------------------
Chú thích:
* da qian: chỉ cách hành lễ của nam đời Thanh, mọi ng xem film chắc biết rùi (sau này yuetian sẽ dùng nhìu cách nói này, hình như đã từng chú thích ở mấy chg trc thì fai)
** za jia: cách nói cũ (ko bít có fai là thái giám hay dùng ko nữa???), chỉ ngôi thứ nhất: ‘ta’, ‘tôi’, ‘mình’.
*** thẻ bài (hay 牌子 ‘pai zi’): đây là thứ tượng trưng cho đám vợ lớn vợ bé của vua. Mỗi phi tần đều có 1 cái, trên có ghi đầy đủ tên tuổi, chức tước… (làm bằng gỗ, ngọc hay cái khỉ gì đó thì yuetian quên rùi, hình chữ nhật, nói lan man hơn chút nữa, khi mà chọn tố nữ mỗi 3 năm 1 lần ấy, mỗi thiếu nữ tham dự tuyển chọn cũng đều có 1 thẻ bài, ko bít thẻ bài này có giống với thẻ bài nói ở trên ko, ghi tên họ, tuổi tác, con cái nhà ai, v.v…). Mỗi đêm trc khi đi nghỉ, thái giám Kính sự phòng thường dâng lên 1 cái khay chất cái đống thẻ này để vua chọn
Tạm gác chuyện Li De Quan đi tuyển thị vệ qua 1 bên, chúng ta cùng đem cái hậu cung này ra ‘buôn’ trước hẵng.
Hậu cung là nơi ở của 1 đám những kẻ (phi tần+cung nữ+thái giám) thừa thời gian thiếu việc làm đến cực điểm, dù chỉ là những việc bé tí tẹo như hạt vừng hạt đỗ, chẳng bao lâu cũng khiến cả hoàng cung đều biết, huống hồ gì hôm nay lại xảy ra việc lớn như vậy, tin này mà lan đi thì nhanh phải biết. Sai vào đâu được nữa, trời chưa tối, toàn bộ Tử Cấm Thành đều đang kháo nhau trên trời rơi xuống 1 cô gái đến từ tương lai tên Xin Yi.
Yu phi đương nhiên cũng không ngoại lệ. Bả là phi tử cuối cùng Kang Xi ân ái, vẻ ngoài khoảng 36, 37 tuổi, sinh được khuôn mặt thông minh, tinh tường, tiếc là thân hình đã có chút phát phì, trước kia cũng khá được lòng Kang Xi. Chỉ là mấy năm gần đây Kang Xi tuổi tác đã cao, lại bận rộn việc triều chính, đám hoàng tử a ca phần công khai phần ngấm ngầm đấu đá tranh cướp ngôi vị càng khiến long thể Kang Xi yếu đi nhiều so với trước. Tuy đã nhiều năm không gần nữ sắc nhưng thỉnh thoảng vẫn đến cung Yu phi uống tách trà, ngồi chuyện phiếm.
Lẽ thường, người quá rảnh rỗi thường thích hóng chuyện thị phi, kháo chuyện nhà này luận chuyện nhà kia, hiếm lắm mới kiếm được tin tức hay ho thế này, bỏ qua sao được! Huống gì mới bắt đầu Xiao Tang cũng đã báo cáo qua việc này rồi.
Chứ không, lúc này đây, Yu phi lại cùng đám cung nữ thân cận bàn luận xôn xao, không khí đang có chiều hướng nóng lên…
“Ai…các ngươi có nhìn thấy mặt mũi con ranh đó? Xinh không?” Dung mạo vẫn là điều Yu phi quan tâm nhất.
“Nương nương, cô ta trông thế nào, Na Lan De Yu là người rõ nhất. Lúc đó họ đứng đối diện với nhau mà lại!” Xiao Tang nói.
“Chi bằng gọi Na Lan De Yu đến hỏi thử xem!” Xiao Hong đề nghị.
“Muốn gặp thì cứ nói thẳng ra, cần gì phải kiếm cớ.” Yu phi làm gì không biết tâm tư mấy nàng?
Xiao Hong là tì nữ Yu phi đem từ nhà mẹ đẻ qua, thân với Yu phi nhất nên nói năng nhiều khi chẳng kiêng dè gì hết: “Nương nương, chả nhẽ nương nương lại không muốn gặp hắn?”
“Hừ, nha đầu chết tiệt, ta cần gặp hắn làm gì?” Yu phi làm ra vẻ tức giận nói.
Xiao Tang che miệng cười: “Nương nương, nô tì ra ngoài chút.” Nói rồi chạy vụt đi.
“Ê…đi đâu đấy?”
“Nương nương, đây không phải biết rồi còn hỏi!” Xiao Hong trả lời thay Xiao Tang.
Xiao Tang đi đâu? Người thông minh ắt hẳn sẽ đoán ra ngay. Không sai! Cô nàng đi tìm Na Lan De Yu.
Yu phi cực kỳ hâm mộ Na Lan De Yu, cứ rảnh ra là lại đến vườn thượng uyển lượn lờ, như vậy cơ hội gặp được Na Lan De Yu nhiều hơn người khác rất nhiều, gặp rồi lại kiếm cớ chuyện ngẫu vài câu, dù chỉ nói được có 1, 2 câu cũng đủ để bả vui không để đâu cho hết.
Rốt cuộc thì hôm nay cũng chộp được cơ hội, có thể danh chính ngôn thuận bắt chuyện với Na Lan De Yu.
1 lúc sau Xiao Tang mới quay lại: “Nương nương, hắn đến rồi đấy ạ.”
“Thế người đâu?” Yu phi muốn nhảy cẫng lên.
“Ở ngoài cửa.”
“Sao không gọi hắn vào?” Yu phi trách.
“Hắn nói nội cung hậu viện, không tiện vào, có việc gì, nương nương cứ cho dặn dò.” Xiao Tang đáp.
“Cũng được, để bổn cung đích thân đi mời vậy.” Để có thể gặp được Na Lan De Yu, thân phận địa vị gì thì Yu phi cũng vứt qua 1 bên.
Bước đến cửa cung, quả nhiên thấy Na Lan De Yu chắp tay sau lưng đứng đó.
Nghe thấy tiếng bước chân, Na Lan De Yu bèn quay người lại, từ tốn hướng Yu phi hành lễ: “Yết kiến nương nương, không hay nương nương cho gọi có chuyện gì?”
“Chỉ là muốn hỏi ngươi vài việc…” Yu phi cười nói.
“Xin nương nương cứ nói!”
“Vào trong ngồi nói chuyện, đứng ở cửa hoài không mệt!” Yu phi giơ tay kéo Na Lan De Yu.
Na Lan De Yu vội lùi về sau 1 bước: “Nương nương có chuyện gì cứ hỏi, vi thần hiện đang trực, không thể ở lại đây quá lâu.”
“Cũng chẳng có gì, nghe nói trên trời rơi xuống 1 cô gái, còn là người của vài trăm năm sau, thật có chuyện này?”
“Là tự cô ta nói thế.” Na Lan De Yu sớm đoán biết Yu phi muốn hỏi chuyện này.
“Trông thế nào? Có phải Vạn Tuế Gia rất thích cô ta?” Điều Yu phi muốn biết nhất vẫn là thái độ của Kang Xi.
“Hồi bẩm nương nương, vi thần không nhìn rõ dung mạo cô ta, còn chuyện Vạn Tuế Gia có thích cô ta hay không, nương nương không nên hỏi vi thần.” Na Lan De Yu trả lời 1 cách điềm tĩnh.
“Không phải ngươi đứng đối diện với cô ta hay sao? Sao lại không nhìn rõ chứ?” Yu phi vẫn không chịu thôi.
“Vi thần chỉ để ý quan sát cử chỉ hành động của cô ta, không để tâm cô ta trông như thế nào! Nếu nương nương không còn chuyện gì khác, vi thần xin được rút lui.” Na Lan De Yu thực sự không còn chút nhẫn nại đứng đây nói chuyện tiếp với Yu phi, chỉ mong nhanh chóng thoát thân.
Yu phi thấy chẳng hỏi thêm được gì khác, đành thôi.
Na Lan De Yu rời đi lâu rồi mà Yu phi vẫn đứng bất động ở cửa cung.
Xiao Hong không nhịn được, cất tiếng gọi: “Nương nương…”
Yu phi thở dài 1 tiếng, hỏi: “Trông ta xấu xí lắm sao?”
“Đâu có, nương nương vô cùng xinh đẹp ấy chứ.”
“Vậy thì vì sao hắn không bao giờ muốn nói thêm với ta 1 câu?” Yu phi khẽ nói.
“Nương nương là chủ, hắn chỉ là nô tài, làm sao dám nói nhiều với nương nương chứ?” Xiao Hong chỉ có thể an ủi như vậy.