Yêu trong thù hận.
Tác giả: Hải Băng
Tình trạng: on going
Thể loại: Hiện đại- tình cảm - ngược( HE)
Văn án.
Tình yêu của cô và anh, kéo dài 6 năm, là tình yêu trong sáng nhất, ngọt ngào nhất và cũng sâu sắc nhất.
Cô cô giống như một thiên thần không chút vẩn đục, trong sáng, rực rỡ như bông hoa hoàng lan tỏa hương thơm ngát.
- Em chính là bông hoàng lan trong sáng nhất mãi nở trong trái tim anh
- Vậy phải xem anh có đủ dinh dưỡng để tưới cho bông hoàng lan này không đã
- Đương nhiên là đủ rồi
Họ đã từng vui vẻ, hạnh phúc bên nhau như vậy. Lời anh nói chưa bao giờ đổi thay, cô mãi mãi là bông hoàng lan trong sáng nhất mãi nở trong trái tim anh, là ánh sáng, cũng là mục tiêu sống của anh.
Thế nhưng vì hiểu lầm, vì đuổi theo thù hận, cô đã không cho anh cơ hội được tưới bông hoàng lan tinh khiết trong cô. Cô đã từng bước từng bước làm tổn thương trái tim anh, dày vò anh, khiến anh sống một cuộc sống đau khổ mà chính bản thân cô cũng phải trả giá bằng cuộc sống của chính mình.
Cuối cùng, cô có thể vì tình yêu với anh, vì tình yêu mà anh dành cho cô mà từ bỏ hận thù.
Cuối cùng, liệu đến một ngày khi cô dần chấp nhận buông bỏ thù hận của bản thân, anh có còn đủ sức để làm tươi lại bông hoàng lan tinh khôi ngày nào đã tàn rữa trong cô.
Chương 1: Hạnh phúc
Một ngày cuối mùa đông, bầu trời trong xanh mát mẻ, làn gió nhè nhẹ thổi mang theo hương hoàng lan mát rịu. Dưới gốc cây hoàng lan, cô gái tựa đầu vào vai chàng trai, đôi mắt khép hờ, trên khuôn mặt là nụ cười mãn nguyện.
Thiên Ân cúi đầu nhìn Tuệ Minh, đôi môi không kiềm được cũng nở một nụ cười, nụ cười rực rỡ như ánh ban mai.
- Anh cười cái gì.
Tuệ Minh mở mắt ra, đôi mắt tròn long lanh nhìn Thiên Ân.
Tay Thiên Ân đưa lên, khẽ búng một cái vào trán Tuệ Minh. Tuệ Minh kêu lên, hai tay ôm trán, ánh mắt trách móc nhìn anh.
- Em tỉnh chưa.
- Tỉnh gì chứ.
- Thì bớt mơ mộng chứ sao._ Thiên Ân nhìn cô cười.
- Hứ._ Tuệ Minh quay mặt đi chỗ khác, giả bộ giận dỗi._ Có mà anh mơ mộng thì có.
Dù bên ngoài giả bộ dận dỗi, nhưng trong tim cô lại đang tràn ngập niềm vui, niềm hạnh phúc không sao diễn tả thành lời được, thật sự rất hạnh phúc, rất ngọt ngào, rất ấm áp. Cứ nghĩ đến việc đầu tháng sau cô và anh sẽ đính hôn, trái tim cô lại rộn ràng. Tuệ Minh tự trách cái năm cuối đại học phiền phức đã ngăn cản việc kết hôn giữa cô với anh.
Thiên Ân từ trong túi lấy ra hai sợi dây chuyền, mặt dây chuyền gắn kết vào nhau chìa ra trước mặt Tuệ Minh. Tuệ Minh nhìn hai sợi dây chuyền đang lơ lửng trước mặt, trong lòng càng nhen lên hạnh phúc, nhanh chóng đưa tay ra chộp sợi dây chuyền, vui vẻ quay đầu lại tươi cười với Thiên Ân.
- Lại cười rồi._ Thiên Ân trêu đùa cô.
- Đương nhiên, được quà thì phải vui chứ.
Tuệ Minh chăm chú ngắm sợi dây chuyền trước mặt, cười không dứt.
- Không phải của em hết đâu, đưa đây cho anh._ Thiên Ân chìa tay ra, ánh mắt yêu thương nhìn Tuệ Minh.
Tuệ Minh ngắm chưa đủ, tiếc nuối đưa cho anh.
- Đâu phải không tặng cho em nữa mà tự nhiên xụ mặt xuống thế.
Thiên Ân cầm hai sợi dây chuyền từ tay Tuệ Minh, nhẹ nhàng gỡ hai mặt dây chuyền ra. Mặt ngoài của dây chuyền là một chiếc khóa hình trái tim, mặt bên trong là chiếc chìa khóa đính đá. Anh hơi cúi người, đeo sợi dây chuyền mặt chìa khóa cho cô.
- Đây là chiếc chìa khóa mở cửa trái tim của Trịnh Thiên Ân, bây giờ xin giao lại cho Lý Tuệ Minh. Chỉ có em mới có thể mở chiếc khóa vào trái tim của Trịnh Thiên Ân anh.
- Biết đâu với cô nào anh cũng tặng.
Tuệ Minh đưa tay vuốt sợi dây chuyền trên cổ, đôi môi nở nụ cười tinh nghịch.
- Nếu vậy thì anh phải thay tim rồi, bởi trái tim này đã cố định chiếc chìa khóa em đang cầm._ Thiên Ân thở dài một hơi, khuôn mặt cũng trầm xuống._ Nhưng lấy đâu tim để anh thay bây giờ.
- Lẻo mép._ Tuệ Minh đánh vào vai anh, không kìm nén được niềm hạnh phúc đang tuôn trào.
- Đã chấp nhận rồi, vậy bây giờ cũng nên đeo sợi dây chuyền còn lại này cho anh chứ.
Tuệ Minh đeo sợi dây chuyền còn lại cho Thiên Ân, sau đó ngả người tiếp tục gối đầu lên vai anh. Bờ vai này luôn cho cô cảm giác an toàn, luôn khiến cô hạnh phúc. Kể từ 6 năm trước, thời khắc anh đến bên cô, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cô, vui vẻ cười đùa, sự ấm áp tỏa ra từ anh đã khiến trái tim cô rung động. Kể từ giờ phút ấy cô đã định hướng anh là người đàn ông cả đời của cô. 6 năm, anh vẫn luôn ấm áp, vẫn luôn dịu dàng đến vậy, dịu dàng đến mức làm trái tim cô tan chảy.
Chương 2 : Ngày đầu chung sống
Căn hộ tầng cao nhất trong khu trung cư cao cấp, cũng là căn hộ lớn nhất, sang trọng nhất. Sở dĩ Tuệ Minh không muốn ở nhà riêng là vì ở trung cư điều kiện cũng không tệ, lại đông người, mọi người không giao lưu với nhau nhiều nhưng cảm giác đông người dù gì cũng tốt hơn. Hơn nữa, đây là khu trung cư duy nhất có trồng hoa hoàng lan. Hoàng lan là loài hoa mà cô thích nhất, cũng là loài hoa gắn kết cô và anh lại với nhau.
- Vợ à, em lại làm sao thế.
Tuệ Minh mở cửa bước vào, cửa đóng đến zuỳnh một cái, hại Thiên Ân theo sau suýt chút nữa thì bị cửa đụng trúng đầu.
- Vợ à._ Thiên Ân níu tay Tuệ Minh.
- Ai là vợ anh._ Tuệ Minh giận dỗi nói, hất tay Thiên Ân ra, miệng vẫn lẩm bẩm._ Dẻo miệng như thế hèn gì cô gái nào cũng để ý.
- Em vừa nói gì đấy._ Thiên Ân ghé sát tai vào mặt cô, chăm chú lắng nghe._ Vợ yêu, không lẽ em đang ghen._ Nghĩ đến đây anh không khỏi cười thầm trong bụng, Tuệ Minh ghen như vậy thật đáng yêu nha, cô ghen, chứng tỏ cô rất yêu anh.
- Ai ghen.
Tuệ Minh bị anh nói trúng tim đen, chột dạ, một lần nữa hất tay Thiên Ân ra, không để ý khiến mặt đá ở chiếc nhẫn đính hôn vừa rồi cào rách một đường trên mặt anh. Thiên Ân trên mặt bị cào rách một đường, không kêu đau lấy một tiếng, cũng không nổi giận, chỉ hết mực ngọt ngào nói chuyện với Tuệ Minh.
- Quan hệ giữa anh với Khả Hân từ trước đến giờ chỉ giống như anh em thôi. Thật đấy, anh thề.
Tuệ Minh nghe Thiên Ân nói vậy, quay lại định phản bác lại nhìn vấy vết rách trên mặt anh, trong lòng bao nhiêu ghen tuông liền tan biến hết.
- Mặt của anh.
- Còn hỏi nữa, thì do em đấy. Lỡ làm mất dung nhan trời cho của anh thì sao.
Nghe anh nói vậy, cô trợn tròn mắt cãi lại, lại đúng lúc nhìn thấy chiếc nhẫn ở tay mình trong lòng mới hiểu ra. Tội lỗi, vội vàng kiễng chân lên xem vết thương kia.
Thiên Ân nhân lúc Tuệ Minh kiễng chân lên liền ôm cô vào lòng.
- Cuộc đời của Lí Tuệ Minh đã thuộc về Trịnh Thiên Ân mãi mãi.
Thiên Ân cười vang ôm Tuệ Minh quay một vòng, sau đó ngã ngồi xuống ghế sô pha. Anh đã phải kiềm chế niềm hạnh phúc này cả buổi nay rồi, cô không biết rằng, ở buổi lễ anh đã sốt ruột đến mức nào, thật chỉ mong sao thời gian trôi nhanh để nhanh chóng cho anh và cô một khoảng không gian riêng. Bây giờ vừa về nhà, cô lại giận dỗi. Thật phiền phức, anh không để ý nhiều nữa, cô dù muốn phản kháng cũng muộn rồi.
- Em chưa kết hôn với anh.
- Lại nữa.
Thiên Ân nhíu mày, câu nói này cô đã nói với anh không dưới chục lần rồi._
- Nhưng em đã kí giấy đăng kí kết hôn với anh, hơn nữa hiện giờ chúng ta là người sống cùng một nhà rồi.
Tuệ Minh phải phục suy nghĩ của Thiên Ân, quả thật cô và anh chưa làm lễ cưới nhưng giấy đăng kí kết hôn thì đã hoàn thành rồi. Thở dài một hơi, Tuệ Minh đang định đứng lên lại bị Thiên Ân kéo mạnh vào lòng.
- Vợ à, em chốn, không thoát đâu._ Thiên Ân ôm Tuệ Minh, ngửi mùi thơm thoang thoảng từ tóc cô._ Thật là thơm, đây cũng là hương hoàng lan sao.
Chương 2 : Ngày đầu chung sống
Căn hộ tầng cao nhất trong khu trung cư cao cấp, cũng là căn hộ lớn nhất, sang trọng nhất. Sở dĩ Tuệ Minh không muốn ở nhà riêng là vì ở trung cư điều kiện cũng không tệ, lại đông người, mọi người không giao lưu với nhau nhiều nhưng cảm giác đông người dù gì cũng tốt hơn. Hơn nữa, đây là khu trung cư duy nhất có trồng hoa hoàng lan. Hoàng lan là loài hoa mà cô thích nhất, cũng là loài hoa gắn kết cô và anh lại với nhau.
- Vợ à, em lại làm sao thế.
Tuệ Minh mở cửa bước vào, cửa đóng đến zuỳnh một cái, hại Thiên Ân theo sau suýt chút nữa thì bị cửa đụng trúng đầu.
- Vợ à._ Thiên Ân níu tay Tuệ Minh.
- Ai là vợ anh._ Tuệ Minh giận dỗi nói, hất tay Thiên Ân ra, miệng vẫn lẩm bẩm._ Dẻo miệng như thế hèn gì cô gái nào cũng để ý.
- Em vừa nói gì đấy._ Thiên Ân ghé sát tai vào mặt cô, chăm chú lắng nghe._ Vợ yêu, không lẽ em đang ghen._ Nghĩ đến đây anh không khỏi cười thầm trong bụng, Tuệ Minh ghen như vậy thật đáng yêu nha, cô ghen, chứng tỏ cô rất yêu anh.
- Ai ghen.
Tuệ Minh bị anh nói trúng tim đen, chột dạ, một lần nữa hất tay Thiên Ân ra, không để ý khiến mặt đá ở chiếc nhẫn đính hôn vừa rồi cào rách một đường trên mặt anh. Thiên Ân trên mặt bị cào rách một đường, không kêu đau lấy một tiếng, cũng không nổi giận, chỉ hết mực ngọt ngào nói chuyện với Tuệ Minh.
- Quan hệ giữa anh với Khả Hân từ trước đến giờ chỉ giống như anh em thôi. Thật đấy, anh thề.
Tuệ Minh nghe Thiên Ân nói vậy, quay lại định phản bác lại nhìn vấy vết rách trên mặt anh, trong lòng bao nhiêu ghen tuông liền tan biến hết.
- Mặt của anh.
- Còn hỏi nữa, thì do em đấy. Lỡ làm mất dung nhan trời cho của anh thì sao.
Nghe anh nói vậy, cô trợn tròn mắt cãi lại, lại đúng lúc nhìn thấy chiếc nhẫn ở tay mình trong lòng mới hiểu ra. Tội lỗi, vội vàng kiễng chân lên xem vết thương kia.
Thiên Ân nhân lúc Tuệ Minh kiễng chân lên liền ôm cô vào lòng.
- Cuộc đời của Lí Tuệ Minh đã thuộc về Trịnh Thiên Ân mãi mãi.
Thiên Ân cười vang ôm Tuệ Minh quay một vòng, sau đó ngã ngồi xuống ghế sô pha. Anh đã phải kiềm chế niềm hạnh phúc này cả buổi nay rồi, cô không biết rằng, ở buổi lễ anh đã sốt ruột đến mức nào, thật chỉ mong sao thời gian trôi nhanh để nhanh chóng cho anh và cô một khoảng không gian riêng. Bây giờ vừa về nhà, cô lại giận dỗi. Thật phiền phức, anh không để ý nhiều nữa, cô dù muốn phản kháng cũng muộn rồi.
- Em chưa kết hôn với anh.
- Lại nữa.
Thiên Ân nhíu mày, câu nói này cô đã nói với anh không dưới chục lần rồi._
- Nhưng em đã kí giấy đăng kí kết hôn với anh, hơn nữa hiện giờ chúng ta là người sống cùng một nhà rồi.
Tuệ Minh phải phục suy nghĩ của Thiên Ân, quả thật cô và anh chưa làm lễ cưới nhưng giấy đăng kí kết hôn thì đã hoàn thành rồi. Thở dài một hơi, Tuệ Minh đang định đứng lên lại bị Thiên Ân kéo mạnh vào lòng.
- Vợ à, em chốn, không thoát đâu._ Thiên Ân ôm Tuệ Minh, ngửi mùi thơm thoang thoảng từ tóc cô._ Thật là thơm, đây cũng là hương hoàng lan sao.
Chương 2 : Ngày đầu chung sống
Căn hộ tầng cao nhất trong khu trung cư cao cấp, cũng là căn hộ lớn nhất, sang trọng nhất. Sở dĩ Tuệ Minh không muốn ở nhà riêng là vì ở trung cư điều kiện cũng không tệ, lại đông người, mọi người không giao lưu với nhau nhiều nhưng cảm giác đông người dù gì cũng tốt hơn. Hơn nữa, đây là khu trung cư duy nhất có trồng hoa hoàng lan. Hoàng lan là loài hoa mà cô thích nhất, cũng là loài hoa gắn kết cô và anh lại với nhau.
- Vợ à, em lại làm sao thế.
Tuệ Minh mở cửa bước vào, cửa đóng đến zuỳnh một cái, hại Thiên Ân theo sau suýt chút nữa thì bị cửa đụng trúng đầu.
- Vợ à._ Thiên Ân níu tay Tuệ Minh.
- Ai là vợ anh._ Tuệ Minh giận dỗi nói, hất tay Thiên Ân ra, miệng vẫn lẩm bẩm._ Dẻo miệng như thế hèn gì cô gái nào cũng để ý.
- Em vừa nói gì đấy._ Thiên Ân ghé sát tai vào mặt cô, chăm chú lắng nghe._ Vợ yêu, không lẽ em đang ghen._ Nghĩ đến đây anh không khỏi cười thầm trong bụng, Tuệ Minh ghen như vậy thật đáng yêu nha, cô ghen, chứng tỏ cô rất yêu anh.
- Ai ghen.
Tuệ Minh bị anh nói trúng tim đen, chột dạ, một lần nữa hất tay Thiên Ân ra, không để ý khiến mặt đá ở chiếc nhẫn đính hôn vừa rồi cào rách một đường trên mặt anh. Thiên Ân trên mặt bị cào rách một đường, không kêu đau lấy một tiếng, cũng không nổi giận, chỉ hết mực ngọt ngào nói chuyện với Tuệ Minh.
- Quan hệ giữa anh với Khả Hân từ trước đến giờ chỉ giống như anh em thôi. Thật đấy, anh thề.
Tuệ Minh nghe Thiên Ân nói vậy, quay lại định phản bác lại nhìn vấy vết rách trên mặt anh, trong lòng bao nhiêu ghen tuông liền tan biến hết.
- Mặt của anh.
- Còn hỏi nữa, thì do em đấy. Lỡ làm mất dung nhan trời cho của anh thì sao.
Nghe anh nói vậy, cô trợn tròn mắt cãi lại, lại đúng lúc nhìn thấy chiếc nhẫn ở tay mình trong lòng mới hiểu ra. Tội lỗi, vội vàng kiễng chân lên xem vết thương kia.
Thiên Ân nhân lúc Tuệ Minh kiễng chân lên liền ôm cô vào lòng.
- Cuộc đời của Lí Tuệ Minh đã thuộc về Trịnh Thiên Ân mãi mãi.
Thiên Ân cười vang ôm Tuệ Minh quay một vòng, sau đó ngã ngồi xuống ghế sô pha. Anh đã phải kiềm chế niềm hạnh phúc này cả buổi nay rồi, cô không biết rằng, ở buổi lễ anh đã sốt ruột đến mức nào, thật chỉ mong sao thời gian trôi nhanh để nhanh chóng cho anh và cô một khoảng không gian riêng. Bây giờ vừa về nhà, cô lại giận dỗi. Thật phiền phức, anh không để ý nhiều nữa, cô dù muốn phản kháng cũng muộn rồi.
- Em chưa kết hôn với anh.
- Lại nữa.
Thiên Ân nhíu mày, câu nói này cô đã nói với anh không dưới chục lần rồi._
- Nhưng em đã kí giấy đăng kí kết hôn với anh, hơn nữa hiện giờ chúng ta là người sống cùng một nhà rồi.
Tuệ Minh phải phục suy nghĩ của Thiên Ân, quả thật cô và anh chưa làm lễ cưới nhưng giấy đăng kí kết hôn thì đã hoàn thành rồi. Thở dài một hơi, Tuệ Minh đang định đứng lên lại bị Thiên Ân kéo mạnh vào lòng.
- Vợ à, em chốn, không thoát đâu._ Thiên Ân ôm Tuệ Minh, ngửi mùi thơm thoang thoảng từ tóc cô._ Thật là thơm, đây cũng là hương hoàng lan sao.