Bí mật của mỗi người.
Đường Thi và Quang Anh kết thúc kì nghỉ tuần trăng mật của mình. Mỗi người coi như đều đã thỏa mãn được những gì mình cần. Họ đang ảo tưởng rằng đối phương đã thích mình mất rồi.
Vừa nhìn thấy Quang Anh và Đường Thi tay trong tay bước vào nhà là Hạ quản gia suýt thì tưởng mình bị đục thủy tinh thể. Họ đang làm cái quái gì thế kia? Nắm tay? Hay là đang bóp tay nhau? Câu trả lời là thế này: Họ đang cố tỏ ra yêu chiều đối phương. MÀ không, phải là đối thủ mới đúng.
Hạ quản gia đi đến xun xoe:
- Cậu chủ và cô chủ đã về đấy ạ!!.
Rồi bà ta xách luôn đống hành lí của Quang anh mà bỏ lại đồ của Đường thi. Điều này làm cô tức muốn chết, ở đâu ra cái kiểu người giúp việc vô lễ như thế này chứ?
Quang Anh thì nháy mắt bảo bà ta bỏ xuống. Nếu để Đường thi tức giận e là kế hoạch đổ bể hết. Anh nói:
- Hạ quản gia! Bà xách luôn cả đồ của Đường Thi lên phòng của …Chúng tôi nhé?
Cái từ “chúng tôi” được anh nhấn mạnh đến kinh dị. Khiền cho cả Hạ quản gia và Đường Thi đều rùng mình một cái rồi nhìn anh.
Đường Thi rất hài lòng về câu nói của Quang Anh. Nó làm cho Hạ quản gia giống như đang khỏa thân trước thiên hạ vậy. Vẻ mặt của bà ấy khiến cô muốn cười lớn hơn nhưng cô cũng đành nín nhịn.
Ai mà biết được vẻ nín nhịn của cô càng làm cho Hạ quản gia tức hơn. Thà cô ta cứ cười lớn một tiếng cho xong. Đằng này… muốn bà thổ huyết nữa hay sao mà còn làm thế?
*******
Một tuần đã trôi qua kể từ khi hai người đi hưởng tuần trăng mật về. Không khi gia đình càng ngày càng tô điểm khi Quang Anh và Đường Thi liên tục công kích nhau về mặt tình cảm. Họ nghĩ mình đang độc quyền với cái kế đầy thủ đoạn của mình.
Từ khi hai người này về, Hạ quản gia như bị già đi cả chục tuổi. Bà đang rất tức giận khi cậu chủ đối tốt với Đường Thi. Không phải đã yêu cô ta rồi đó chứ? Hằng ngày, bà phải nhìn thấy họ thân mật với nhau, rồi liếc mắt đưa tình với nhau trong bữa ăn là bà thấy tim gan phèo phổi mình như hòa quyện vào nhau. Cảm giác đó tuyệt vời vô cùng tận. Thật không gì có thể miêu tả nổi.
Không.
Hạ Quản gia quyết phải ngăn chặn chuyện này ngay lập tức. Nếu tình trạng này diễn ra, Đường Thi sẽ cưỡi lên đầu bà mất.
Hứ, nghĩ lại mấy cô bạn gái trước đây của Quang Anh. Có cô nào mà không nịnh bà cơ chứ? Dù sao bà cũng được coi như người mẹ thứ hai của Quang anh. Mọi sở thích, sở ghét của anh bà còn nắm rõ hơn cả mẹ đẻ của anh. Vậy mà cái đứa con gái kia, mới bước được nửa bước vào gia đình này đã lên mặt vô lễ với bà. Cô ta là ai? Cũng chỉ là cái hạng hám vinh hoa phú quý thôi chứ gì? nhìn cái kiểu ăn mặc rồi cung cách ứng xử của cô ta là biết cô ta không được nuôi dạy cẩn thận rồi. Để xem, vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Bà không tin kinh nghiệm sống 56 năm qua của bà lại để thua một con ranh mới sống 23 năm.
Nghĩ vậy Hạ quản gia liền ngẩng mặt lên nhìn Đường Thi đang ngồi xem tivi như một bà hoàng. Bà liền đi đến nói ngọt ngào:
- Cô chủ. cô khát rồi phải không? Tôi lấy nước cho cô nhé?
Đường Thi đang mải xem tivi vội xua tay:
- Khỏi. Tôi không khát. Bà lau nhà tiếp đi.
- Gì chứ? Xem tivi chắc là rất khát rồi. cô để tôi lấy cho.
Đường Thi bắt đầu thấy dấu hiệu khả nghi từ giọng nói của Hạ quản gia. Thường ngày cô sai bà ta cái gì là bà ta nói phải làm cái này rồi lại bận cái kia. Hôm nay cô con chưa kịp sai thì bà ta đã quỳ rạp trước chân để phục tùng như thế này. Nếu nói bà ta không có âm mưu thì là bốc phét. Cô là một con hồ li tinh, đôi mắt cô tinh hơn bất kì ai hết. Cứ để xem bà ta định giở trò gì.
Đường Thi cũng giả vờ hùa vào. Cô nói:
- Bà tốt thật đấy. Lấy cho tôi cốc nước và đĩa hoa quả đi.
Sở dĩ lấy thêm đĩa hoa quả là cô muốn để cho bà ta có thêm thời gian để thực hiện cái âm mưu gì gì đấy. Và cũng là để cô có thêm thời gian để thực hiện nhiệm vụ theo dõi bà ta. Gì chứ ngày xưa cô chơi trò đặc vụ F.B.I với mấy người trong bang hội suốt. Hồi đó, Mac được cô cho làm tên tù nhân vượt ngục nguy hiểm cấp độ toàn cầu. Và cuối cùng, dù anh ta có lươn lẹo hay cải trang như thế nào cũng đều bại dưới tay cô. Mà nếu có không tìm ra thì cô chỉ việc hét lên: “Nếu không ra tôi sẽ bắn anh bằng súng chứa nước bồn cầu”. Đơn giản là Mac cũng rất ngốc, nếu không tìm được thì cô bắn anh bằng cách nào chứ?
Hạ quản gia nghe Đường Thi nói vậy thì trong lòng vui như mở cờ. Bà đang nghĩ đúng là ông trời giúp bà.
- Cô chủ. Cô chủ cứ ngồi yên đây nhé? Tôi làm xong sẽ mang ra ngay.
Đường Thi chớp chớp đôi mắt gật đầu lia lịa. Nếu bà ta không đi ngay e là đầu cô sẽ rụng khỏi cổ mất.
Hạ quản gia lật đật chạy đi. Bà chui tọt vào bếp rồi lấy trong cái tạp dề mà mình đang đeo một chiếc điện thoại di động. Bà liền bấm một số máy nào đó rồi nói thì thào:
- Alo! Bà chủ à? Tôi Hạ quản gia đây.
Đường thi đứng ngoài cửa bếp. Đầu cúi thấp hướng vào trong. Mông hướng ra ngoài làm điệu bộ nghe ngóng. Nhìn cô rất đúng chất một nữ điệp viên chuyên nghiệp. Đúng là được đào tạo rất bài bản.
Cô không biết đầu dây bên kia nói gì. Chỉ nghe được những câu mà Hạ quản gia nói thôi.
- Vâng!. Bọn họ bây giờ thân nhau lắm.
- Không. Tôi không biết nhưng có vẻ như là yêu nhau rồi.
- Vâng. Bà yên tâm, tôi biết là cô ta đang trèo cao mà. Ấy…bà không được tin những lời dọa nạt của cô ta, ở đây á, cô ta chẳng làm gì được tôi cả. Vâng. Ui sời…nhiều lần bị tôi nói đến nỗi chỉ biết ngậm miệng nín nhịn chứ có làm gì được đâu.
- Vâng! Tôi biết rồi. Cậu chủ thì bà không phải lo.
- Cô ta không đi được bước nữa đâu. Tôi sẽ làm cho cô ta phải xách vali ra khỏi nhà.
Đường Thi nghe đến đây đã hiểu ra mọi chuyện. Cô đẩy cửa. Giả bộ như mình vừa mới chạy vào và không nghe thấy gì. Vội vàng nói:
- Hạ quản gia! xong chưa?
Hạ quản gia nhìn thấy Đường Thi như nhìn thấy ma. Bà hốt hoảng nói với người trong điện thoại:
- À được. Nước rửa bồn cầu nhà tôi cũng không tốt lắm. Vâng! Khi nào các anh mang cho tôi mấy lọ đến đây nhé? Giá cả không thành vấn đề đâu. Thế nhé.
Rồi bà ta cúp máy cái cạch khiến Đường Thi không khỏi liếc mắt nhìn.
Hạ quản gia làm xong nhiệm vụ vội vàng trở về giọng điệu bất cần thường ngày:
- Dạo này tiếp thị kinh quá. Thời buổi thị trường ganh đua nhau từng tí một.
Đường Thi biết thừa là bà ta đang nói dối. Nhưng cô vẫn coi như mình đã bị bà ta lừa. Cô vội nhún vai:
- Vậy sao?
- Phải. Mà cô vào đây làm gì?
- Chẳng phải bà nói sẽ lấy nước và hoa quả cho tôi sao?
Hạ quản gia vênh mặt lên bước qua cô. Bà nói như không:
- Tôi có nói như vậy à?
Buổi tối. Quang Anh đi làm về. Khi bước ra cổng công ti thì anh có gặp Sam thái. Cô đi một mình. Anh liền chạy lại nói:
- Sao lại đi một mình thế này hả người đẹp?
Sam thái nhìn thấy anh thì không khỏi ngạc nhiên. Từ khi anh kết hôn, cô không dám gặp lại anh. Sợ gặp rồi sẽ để lộ mảng yếu đuổi của mình ra, sợ gặp rồi lại không kìm được cảm xúc mà ôm anh vào lòng. Nhưng giờ đây, khi anh đứng trước mặt cô. Giọng nói và thần thái của anh sao vẫn cái kiểu phong lưu đa tình như thế? Rốt cuộc thì anh đã có vợ chưa?
- Quang Anh…
Quang Anh mỉm cười. Chính anh cũng đang quên mất là mình đã có vợ.
- Đi ăn với anh nhé?
Sam Thái hơi bất ngờ vì lời mời gọi này.
- Không sợ vợ anh à?
Quang anh nhíu mày khi Sam Thái nhắc đến vợ. Ai có vợ chứ? Nếu là anh thì quên đi. Vợ của anh chính là kẻ thù mà anh không đội trời chung. Đó có thể coi là vợ hay sao?
- Em nói Đường thi hả? Hôm nay cô ấy đi ăn với bạn rồi.
Cuối cùng thì hai người cũng dắt tay nhau vào một nhà hàng sang trọng.
Sam thái đã định bỏ cuộc, đã định không còn thương nhớ anh nữa. Nhưng nhìn thấy anh, nhìn thấy vẻ nam tính đầy cuốn hút của anh là bao nhiêu ý định đó trôi tuột theo làn gió nào đó mà cô cũng không biết.
Thôi vậy, thế cho nên là Sam Thái đã nghĩ như thế này. Anh ấy có vợ…Đó là việc của anh ấy…anh ấy vẫn yêu thích cô, vẫn bị cô cuốn hút…đó là việc của cô và anh. Đương nhiên, cô lại phải tiếp tục tham gia trò chơi với anh rồi.
Quang anh vừa bước vào nhà hàng thì anh lại thấy chân tay mình như mềm nhũn ra.
Anh không ngờ là cũng có ngày cái mồm lại hại cái thân anh như vậy. Nói Đường Thi đi ăn với bạn chỉ là dựng tình huống, ai ngờ tình huống đó lại trở thành hiện thực.
Cô đang ngồi cùng một người con trai gần chiếc cửa sổ. Nhìn thấy người con trai đó trong lòng anh hơi khó chịu. Tại sao cô có chồng rồi lại ngồi cùng người con trai khác? Anh có một chút bực bội và ghen tuông.
Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại. Chẳng phải là anh cũng đang dắt tay người tình cũ đến đây ăn tối hay sao? Có trách chỉ trách đời lắm điều trùng hợp đến đáng ghét mà thôi.
Sam thái nhìn vẻ khó xử và hơi ngỡ ngàng của Quang anh thì cô liền hỏi:
- Sao thế anh?
Quang anh giật mình trước câu hỏi này rồi anh hắt xi hơi một cái. Anh kéo tay cô ra phái cửa nói:
- Hay chúng mình đi ăn ở chỗ khác? Ở đây có mùi khó chịu quá. Anh bị dị ứng với mấy mùi này.
Sam Thái nũng nịu:
- Anh nói dối. Lần trước anh dẫn em đến đây nhưng có sao đâu?
Quang Anh cứng họng không nói được gì. Nếu cho anh quay lại lúc đó, chắc chắn anh sẽ dắt cô vào một quán cơm bình dân để cô ăn. Tức không chịu được. Bây giờ thì anh bắt đầu thấy hối hận khi mời Sam Thái đi ăn.
Cuối cùng Quang anh đành phải nói:
- Em có khẩu trang không. Làm như vậy anh sẽ tránh được mùi này.
Sam thái lục trong túi và lôi ra một chiếc khẩu trang lòe loẹt đa phong cách.
Quang Anh nhíu mày. Không ngờ anh cũng có ngày được mở đầu xu hướng cho mốt thời trang kinh dị nào đó. Nhưng thôi, mặc kệ. Vớ vẩn như thế này, Đường Thi sẽ không còn nhận ra anh nữa.
Rồi Sam Thái và Quang anh ngồi ở bàn đối diện với bàn của Đường thi. Cũng tại nhà hàng này hết chỗ ngồi. Sao lại xui đến mực trần trụi như thế này cơ chứ? Thế là Quang anh đành phải ngồi quay lưng lại với bàn của Đường Thi. Đồng thời. Đường thi cũng đang quay lưng lại phía anh.
Đường Thi ánh mắt phức tạp nhìn người con trai trước mặt. Cô không nói gì. chỉ lặng người nghe anh ta nói suốt buổi:
- Đường thi. anh xin lỗi! Năm đó là anh không tốt. Là anh đã ham quyền lực và bỏ rơi em. Bây giờ chúng ta làm lại từ đầu được không?
Đường thi sắc mặt không biểu lộ cảm xúc. Cô đang nghĩ lên cãi lại anh ta như thế nào? Anh ta tưởng anh ta là vàng là ngọc trong lòng cô chắc mà giờ đây xin lỗi vì đã bỏ rơi cô? Phải. Năm xưa cô có cay thật đấy, anh ta là người đầu tiên dám đá cô. Mẹ kiếp, chỉ là cái quyền làm chủ của cả một thành phố lớn thôi. Bao nhiêu thế lực thao túng đều nằm trong cái ghế đại ca này. Anh ta có từ thủ đoạn nào để giành lấy đâu.
Phi hùng, cái tên nghe mới oai phong lẫm liệt làm sao? Nhưng tư cách và lòng tự trọng của anh ta đã vứt cho chó gặm từ lâu rồi. Chỉ là một kẻ tiểu nhân, cô có gì mà phải lưu luyến cơ chứ?
- Phi Hùng. Anh đừng có nói mấy cái lời trên mây trên gió nữa. Tôi không có dù để nhảy xuống đâu.
Quang anh ngồi sau đang cố nghe ngóng.
Sam Thái thì vẫn miệt mài với chuyện quyến rũ. Cô cứ cười, rồi lại chớp mắt…nhưng có lẽ là cô cũng đang ảo tưởng.
Phi Hùng nắm lấy bàn tay Đường Thi phía đối diện rồi nói giọng vẻ cầu xin:
- Không. Anh biết là em vẫn còn yêu anh. Năm xưa chẳng phải là em đã níu lấy tay anh như thế này hay sao? Chẳng phải em đã khóc lóc nói đừng bỏ em hay sao?
Đường Thi cười nhạt. Đúng là cô có nói thế. Nhưng mà lúc đó là cô đang diễn kịch để thử lòng anh ta. chỉ cần anh ta quay đầu lại nhìn cô là anh ta có thể lên nắm quyền ở Đông Bang hội rồi. Việc gì phải khổ sở đi chiếm cái chức đại ca đại cốc lãng xẹt kia. Nhưng anh ta quá ngu ngốc.
- Thôi nào. Tôi cũng không muốn nói nhiều với anh nữa. Đừng làm tôi nổi cáu. Nói cho anh biết một bí mật đại sự nhé? Tôi đã lấy chồng rồi.
Quang Anh cảm thấy lòng mình như có ngàn bông hoa nở rộ sau câu nói này. Từ lúc nhìn thấy cô ngồi với tên này, trong lòng anh ức chế lắm. Nhưng khi cô nói cô có chồng, anh bỗng thấy nhẹ tênh.
Phi Hùng tí nữa thì đạp đổ bàn. Nhưng anh đành nín nhịn.
- Em nói dối. Có phải em vẫn giận anh đúng không?
Đường Thi không phải người hay thù vặt. Nhưng khi đã để cô thù rồi thì cô sẽ thù cho cả đời cũng không hết. Cô đã cố gắng kiềm chế không thù hận gì anh ta nhưng anh ta cứ cố tình thế này. Bảo sao cô không độc ác cho được.
- Này, hình như anh vẫn chưa biết tôi là ai đúng không?
- Em là ai? Là người con gái mà anh yêu?
Đúng là ngốc nghếch. Tưởng cô là con thỏ trắng hay sao? Nhưng xin lỗi, cho dù cô có bị coi là thỏ thì cô cũng phải là thỏ đen.
- Thôi. Tôi không thể chịu nổi anh nữa rồi – vốn định cho anh ta biết cô là con gái của Liêu tuấn nhưng với cái đà này nghe chừng cô có bảo cô là con của tổng thống thì anh ta cũng không nghe thấy gì. – Tôi phải về đây. Chồng tôi đang đợi. Lần sau đừng gọi điện cho tôi nữa nhé?
Quang Anh đang ăn vội phụt hết thức ăn ra ngoài. Bỗng chốc gây chú ý cho nhiều người. Ai bảo Đường thi nói “chồng tôi đang đợi ở nhà cơ chứ?”
Đường Thi đứng dậy nhìn thấy người con trai đằng sau mình sặc như vậy sau câu nói của mình thì không khỏi ức chế. Muốn chết hay sao mà nghe ngóng chuyện của cô.
Phi Hùng đang bực khi thấy tên này có thái độ như vậy càng bực hơn. Giống như đang bị người ta chế giễu vậy. Anh ta đi đến bàn của Quang anh nói hằn học:
- Này. có gì hay lắm hay sao? Tường được ngồi cùng người đẹp, tưởng được người ta chấp thuận là đắc ý rồi chứ gì?
Quang Anh vẫn đang trong tình trạng nghẹn nên nói không thành câu. Anh cứ ú ớ. Điều này càng làm cho Phi Hùng điên tiết hơn. Anh ta tưởng Quang Anh đang trêu tức anh.
Đường Thi đã nhận ra Quang anh. Và cũng nhận ra cả cô gái đối diện Quang anh. Cô không phải là một người phụ nữ biết che giấu cảm xúc. Khi thấy chồng mình đi ăn cùng một cô gái khác cô cũng ghen và tức. Nhưng cô vẫn muốn kéo lại chút thể diện cho riêng mình. Cô đi đến cười cợt nói:
- A! Sam Thái. Cô chụp với tôi một kiểu nhé?
Sam Thái tưởng mình được hâm mộ nên vui lắm. Cô chưa bao giờ gặp Đường Thi nên không nhận ra cô ấy. Cô là sao nên phải chú ý hình tượng. Vội e thẹn nhận lời.
Đường Thi rút điện thoại ra. Ấn ấn cái gì đấy rồi đưa cho Quang anh nói như người xa lạ:
- Anh chụp hộ tôi nhé?
Quang anh cũng hùa vào theo. Khi cầm chiếc điện thoại của Đường Thi, anh tí nữa thì đánh rơi. nhưng may sao tay anh vừa chạm vào một vật gì bằng sáp nên rất bết. Chiếc điện thoại cũng bết theo tay anh và không rơi xuống.
Trên màn hình điện thoại đó có ghi thế này: “Bắt gặp tại trận nhé? Anh có quyền giữ im lặng và không được mời luật sư. Đợi khi nào em xử anh xong thì anh mới được cãi trắng án”.
Ở đâu ra cái luật còn hơn cả rừng rú thế này? anh bỗng nghĩ đến cảnh tượng bố vợ Liêu tuấn và anh chơi trò rượt bắt. Khi anh bị bắt cũng là lúc anh hi sinh oanh liệt trước cái lí do của Đường thi: “rằng anh đã ngoại tình”. Đó là điều cấm kị trong hôn nhân.
Tuy nhiên, Quang anh vẫn tươi cười rồi đưa máy lên. Bỏ mặc người thừa là Phi Hùng đang không biết chui xuống cái lỗ nẻ nào cho hết tức và xấu hổ. Lời anh ta nói như vậy mà không ai thèm nghe. Thật mất mặt.
Người cũ người mới.
Khi Đường Thi nhẫn nhục chịu đựng đóng giả là người xa lạ với Quang Anh thì Phi Hùng không ngừng lải nhải bên tai:
- Đường Thi. Để anh đưa em về.
Đường Thi nhíu mày. Cô không ngờ năm xưa mình lại yêu phải một con đỉa như thế này. Cô khoanh tay nói rõ từng câu một, chỉ sợ nói sai mất một câu anh ta sẽ hiểu nhầm cả đời:
- Phi Hùng. Chúng ta đã chấm hết rồi, đừng có cố chấp nữa. Và anh còn muốn tôi nói lại 1 lần nữa hay sao? Rằng tôi là người đã có chồng.
Quang Anh nghe câu này thấy chột dạ quá. Đường thi quả là tuyệt tinh, nhưng với những con người như thế này không tuyệt tình thì không được.
Phi Hùng mặt mày biến sắc bắt đầu gầm lên như một con thú hoang bị người ta bắt vào sở thú.
- Cô coi tôi là gì? Tôi cố gắng như thế này là vì ai?
Đường Thi từ trước tới nay chưa bao giờ biết sợ ai. Khi thấy người ta nổi nóng hay tức giận với mình cô tự coi đó là một cái hay ở đời. Với tình trạng của Phi Hùng lúc này cô không thể không chép miệng mà thông cảm cho anh ta. Cái cố gắng chó tha ấy cô không thèm, anh ta không cần cố cô dường như cũng có tất cả rồi.
Quang Anh và Sam Thái im lặng nhìn nhau. Họ cố ăn nốt bữa ăn còn dang dở.
Sam Thái là diễn viên nên vẻ mặt có vẻ rất bình thản. Tuy nhiên, nỗi sợ hãi của cô đã chạy dần xuống dưới, bằng chứng là hai chân của cô cứ lóng ngóng. Đôi lúc còn đá cả vào chân của Quang Anh.
Quang Anh vốn từ bé cũng rất nghịch, anh lại láu cá. Với những loại người thích thể hiện như Phi Hùng thì anh chỉ coi là một con ruồi hám phân mà thôi. Nhìn thoáng qua cũng biết Phi Hùng là một tên dùng bắp tay để suy nghĩ vấn đề rồi.
Đường thi quay ra nở nụ cười toe toét với Quang Anh:
- Anh có thể cho tôi quá giang về nhà được không?
Quang Anh đang uống rượu nghe thấy câu nói này bỗng chốc phụt ra bằng hết. Có mấy tia không ngờ theo đường vòng cung lộn một phát bắn vào chiếc áo sơ mi trắng của Phi Hùng đang đứng ngay sát đấy.
Quang Anh ho khan làm ra vẻ ta đây không biết gì. Ngay cả xin lỗi anh còn chẳng nói khiến Phi Hùng tức muốn chết. Anh ta hằn học đi đến đạp bàn quát lớn. Tất nhiên cảnh tượng của bốn con người này trong mắt mọi người đã được dựng thành phim từ lâu.
- Này đồ cặn bã. Mày có biết cái áo này bao nhiêu tiền không?
Quang Anh thành thật trả lời:
- Không!.
Ở đời đúng là chẳng biết đâu mà lần. Khi mình nói thật thì chúng nó nghĩ mình giỡn, khi mình nói dối thì chúng nó cười như phá mả rồi quay ra bảo với mình: Cảm ơn. Đã quá khen.
Phi Hùng cũng là một tên ngu cơ có suy nghĩ như vậy.
Khi nghe Quang Anh trả lời như vậy hắn ta hận một nỗi không thể cởi ngay chiếc áo này ra, moi lấy chiếc mác hàng hiệu rồi đập vào mặt Quang Anh. Nhưng không, với những đứa như thế này. Sỉ nhục chính là biện pháp tốt nhất:
- Mày là đồ nhà quê!.
Quang Anh lau miệng rồi nói như không:
- Hàng nhái. Không chấp.
Phi Hùng cảm thấy mình như bị lột hết quần áo giữa chốn đông người. Hắn ta định lao đến cho tên ngạo mạn kia một trận thì lại bị một gáo nước lạnh nữa dội thẳng vào đầu:
- Anh ấy nói đúng đó. Chiếc áo của anh là hàng LV, nhưng sờ chất liệu và mác bên trong lại cho thấy là hàng HK.
Đây là câu nói của nữ diễn viên Sam Thái.
Quang Anh đang tiếc ngậm ngùi khi không ghi âm lời nói này vào. Đúng là câu nói hay nhất mà anh được nghe kể từ khi quen biết cô.
Phi Hùng nghe thì cay thật đấy nhưng vẫn đực mặt ra thắc mắc:
- HK là hãng gì? Hãng mới nổi trong làng thời trang ư?
“Phì”.
Đường Thi luôn không biết che giấu cảm xúc. Khi nghe Phi hùng nói như vậy thì cô chợt tuôn một tràng mưa xuân có đính kèm một nụ cười e thẹn.
Quang Anh trả lời:
- Hàng Hồng Kông. Nổi tiếng không khác gì hàng china đâu.
Đường Thi lại cười dữ hơn sau câu nói này.
Điều này chính là sự sỉ nhục lớn nhất đối với Phi Hùng. Hắn không những bị lừa khi mua phải hàng nhái mà còn bị sỉ nhục từ phía Quang Anh. Hãy nhìn đôi mắt của Quang Anh đi, muốn chửi hắn là đồ nhà quê chân đất mắt toét đấy.
Khi Phi Hùng định lao vào đánh Quang Anh. Khi Quang Anh định đứng lên nghênh chiến. Khi Sam Thái định chui xuống gầm bàn vì sợ hãi thì Đường thi lại nói thế này:
- Xin lỗi có thể dừng lại đoạn hào hùng này được không? Tôi cần đi vệ sinh.
Sặc.
Sặc.
Sặc.
Ba người kia chết sặc trong vũng máu ảo tưởng. Và chết sặc trước câu nói mang đầy tính hiện thực này.
Thật là lợi hại. Chỉ với một câu nói này đã khiến không khí trong cả nhà hàng này trầm hẳn xuống. Trùng đến nỗi thừa mấy đoạn khiến mọi người nín thở chờ quyết định của hai võ sĩ.
Phi Hùng mắt long sòng sọc nhìn Quang Anh.
Quang Anh do không phải dân giang hồ nên có nhìn thế nào cũng giống như mình đang bị lác. Cuối cùng, khi tròng mắt sắp rời cả ra thì anh cũng đành bất lực nói:
- Tôi hết hứng đánh nhau với anh rồi.
Sỉ nhục.
Sỉ nhục.
Hai chữ này tương mạnh vào đầu Phi Hùng khiến hắn càng điên tiết hơn. Quang Anh nói không muốn đánh nhau? Há chẳng phải coi thường anh hay sao?
- Mày nói gì?
Quang Anh đưa tay lấy li rượu trên bàn. Phong thái ung dung tự tại, lại thêm vẻ đẹp trai, cộng với đó là không gian hào hùng đã khiến cho mấy bà cô và mấy cô gái ngồi đằng xa sẵn sàng xắn tay áo đi đến quyết sống mái một phen với Phi Hùng.
Nhưng khi ý định này đang ở mức giả thiết thì Quang Anh lại nói như đúng rồi:
- Đừng động vào tôi.
- Mày thách tao?
- Bố vợ tôi không tồi đâu.
Quang Anh không phải là người đục nước béo cò, nhưng lại là dạng người cơ hội. Cái gì có thể khai thác được, có thể lợi dụng được thì cứ phải làm triệt để. Thời buổi bây giờ đề cao tiêu chí tiết kiệm, nếu không làm thế người ta sẽ trách mình lãng phí.
Nếu không thì cuộc đối thoại sẽ thành ra như thế này:
- Đừng động vào tôi.
- Mày thách tao.
- tôi ghê lắm đấy?
- Mày là cái thá gì nào?
- Không ai được động vào tôi. Ai mà động vào tôi là mất tiền đưa tôi đi bệnh viện.
(Đoạn này tác giả đã mất hai lít máu mũi).
Đường Thi nghe Quang Anh nói như vậy thì không cười nữa. Cô chăm chú nhìn anh đầy vẻ phức tạp.
Cái nhìn của Đường Thi khiến Quang Anh không ung thư mà cũng rụng tóc.
Phi Hùng ngửa mặt lên trời cười như mấy vị đại hiệp ngày xưa. Nhưng có lẽ điệu cười này khi đến đời nay đã bị thất truyền đôi chút cho nên khi cười mới có sự cố xảy ra. Đang cười to và hào hùng là vậy thì Phi hùng lại tuôn một tràng ho như phá mả ra.
Vẫn câu cũ: Sam Thái là ngôi sao. Cô cần giữ hình tượng.
Khi thấy Phi hùng ho như muốn xổ cả bộ lòng ra như vậy thì cô vội đưa tay lên vuốt nhẹ lưng cho hắn rồi nói nhẹ nhàng:
- Anh có sao không?
Một người con gái dịu dàng. Đúng là làm cho Phi Hùng cứng đờ vài giây. Ngày xưa, Đường Thi không bao giờ dịu dàng như thế này. Anh còn nhớ như in, khi anh bị ốm, Đường Thi lại dội cho anh một gáo nước lạnh vào người. Nói rằng:
- Ốm thêm mới làm nũng được với em.
Ôi! người ta nói quả không sai.
Nếu kiếp trước mình còn nợ tình cảm với người ta thì kiếp này phải trả cho bằng hết. Cả vốn lẫn lãi cũng không được giữ lại.
Nhưng cái chính giờ đây là thế này, không ai biết Phi Hùng cười vì cái gì?
- Mày nói bố vợ mày? Hóa ra mày cậy bố vợ? Nói nghe xem nào? Bố vợ mày đang ở trại dưỡng lão hay hội người cao tuổi? À. Tao đoán ra rồi, đang múa kiếm nhựa tập dưỡng sinh với mấy ông bạn gia khọm khác đúng không?
Xong.
“Xong” này tương đối nhiều nghĩa.
Với Quang Anh: Hắn đã trúng kế. Oh year! Đường Thi đứng ngay đây. Cô ấy không có phản ứng thì anh gọi cô ấy là bà thần.
Với Đường Thi: Mẹ kiếp. Xem như cái chức đại ca của hắn chỉ được tính bằng giờ nữa thôi.
Xem ra ở với nhau lâu ngày. Bản tính thâm độc và mưu mô cũng nhiễm của nhau. Quang Anh đã giác ngộ được rất nhiều từ phía Đường Thi. Và bây giờ anh đang gặt hái.
Nghĩ thế anh liền xúc động và thầm cảm ơn Đảng đã cho anh sống cuộc sống ấm no như ngày hôm nay. Để anh được gặp vị sư thái trân nhân Đường Thi này.
Đường Thi hằn học quay ra phía Phi Hùng nói:
- Bố vợ anh ta có 90 tuổi thì cũng đè bẹp được anh.
Nói rồi cô kéo tay Quang Anh đi trong cái nhìn đầy sững sờ của Sam Thái và cái mặt đực ra như ngỗng của Phi Hùng.
Quang Anh vừa lái xe vừa liếc nhìn Đường thi. Anh chẳng việc gì phải bận tâm đến cô ta nhưng chẳng hiểu sao đôi mắt của cô ấy làm anh thấy bất an. Quang Anh đưa ray bật radio trong xe. Tiếng nhạc ngọt ngào vang lên khiến không khi được xoa dịu đi phần nào. Quang Anh cũng có dũng khi mở lời hơn:
- Giận anh à?
Đường Thi bực dọc đưa tay tắt phựt cái radio khiến Quang anh giật mình cái thót. Cô quay ra phía Quang anh nói:
- Anh muốn phiên tòa họp tại đây hay về nhà?
Nghĩ tới cảnh mình giống như mấy tên phạm nhân ngày xưa bị tùng xẻo rồi bị lột quần áo là anh đã thấy rùng mình. Anh vội cười xuề xòa:
- Hề hề. Phiên tòa gì chứ? Có gì về nhà vợ chồng đóng cửa bảo nhau.
Đường thi vẫn lạnh lùng như vậy:
- Lái xe nhanh lên.
Quang Anh lập tức thấy tay mình đang túa mồ hôi. Không ngờ cơ thể anh bài tiết tốt thật.
Anh biết mình đã phạm sai lầm khi đi gặp người cũ, nhưng cô ấy cũng vậy mà. Chỉ khác một điều là anh trong thế chủ động còn cô là bị động thôi. Đấy, khác nhau có một chữ mà nó làm nên cả một rắc rối.
Hạ quản gia nhìn thấy Quang anh và Đường thi mặt nặng mày nhẹ với nhau thì trong lòng như mừng không tả xiết. Những ngày tháng sống trong cảnh ấm ức lo âu có lẽ cũng đã qua. Nhưng bà còn chưa kịp bày tỏ thái độ thì Đường thi đã nói bằng một giọng đanh thép:
- Chúng ta lên phòng. Ở đây có người ngoài. Em không muốn.
Ô La la! Quá rõ rồi. Đang bàn chuyện li hôn có đúng không? Nấc thang hạnh phúc của Hạ quản gia lại được tăng thêm một bậc. Bà là người lạ, phải rồi. Với cô ta bà chính là người lạ. Được, cứ bàn với nhau đi. Người xa lạ này không làm phiền.
Đường thi bước vào phòng trước để lại Quang anh ở ngoài. Anh đang nghĩ mình có nên chạy thoát hay không. Dù gì kinh nghiệm xem “vượt ngục” của anh đã có thừa. Tuy nhiên, nếu ra ngoài thì cũng không thoát khỏi Đông Bang hội. Cho nên anh ưỡn ngực “thà hi sinh còn hơn chạy thoát”. Rồi quả cảm bước vào.
Đúng như dự đoán. Vừa ló được cái mặt vào thì anh đã lĩnh trọn cái gối phi thẳng vào mặt. Anh tức muốn chết nhưng biết mình mà đánh rắn là động tới cả rừng. Cho nên anh cần phải “nhẫn”.
Đường thi nhìn Quang anh đóng cửa rồi hét lên ra lệnh:
- Dừng lại.
Quang anh lập tức không dám bước thêm.
- Vứt điện thoại của anh qua đây.
Quang Anh không hiểu nhưng cũng đành làm theo. Anh cố tình đáp chiếc điện thoại về phía Đường thi. Chỉ mong rằng cơ hội lóe lên cho cô ta chết vì bị điện thoại tương vào mặt. Nhưng không, có lẽ tổ tiên nhà cô ta làm trong rạp xiếc. Trò tung hứng cô ta rất thông thạo.
Đường Thi mở từng danh mục trong điện thoại rồi bĩu môi nói:
- Honey, Em yêu, Bé nhỏ …Thế còn tên tôi? “Nguy hiểm chết người” là sao đây hả bạn Quang Anh thân mến.
Quang Anh giả vờ như bị điếc. LÀm bộ mặt ngu nhất trong lịch sử nhân loại.
Đường Thi tức giận đưa tay xóa hết mấy cái số điện thoại “không đáng có” kia đi rồi ném chiếc điện thoại qua một bên rồi lại nhìn Quang Anh đầy “âu yếm”:
- Cởi quần áo.
Hình phạt này anh biết. Nó có tên là: Biến thái.
Quang anh mặt tái mép rồi mấp máy môi không thành câu. Anh cười lấy lệ rồi nói:
- Chúng ta phải cùng phối hợp chứ?
- Phổi hợp làm gì?
- Thì…ấy ấy …
Nhìn cái cằm đang hếch hếch lên cố làm ra vẻ để Đường thi hiểu khiền cô chỉ muốn cười. Nhưng cô không cười. Cữ nghĩ đến anh ta gọi coi cô là “nguy hiểm chết người” là cô lại xung huyết.
- Ấy ấy cái gì? – Cô vơ lấy một bộ váy rồi ném qua chỗ Quang anh – Cởi ra rồi mặc cái này vào. Đi 10 vòng quanh nhà.
Hình phạt này anh cũng biết nốt. Nó có tên là: Biến thái phiên bản 2.
Hai hàng lệ đang đổ trong tim. Quang anh không biết làm gì khác là bước đến bên Đường Thi rồi nịnh:
- Vợ yêu. Đừng giận nữa, trông em này có nếp nhăn rồi kìa.
Đường Thi không đoái hòa. Đá cho anh một cái rồi bĩu môi nói:
- Vợ yêu! gọi tôi là nguy hiểm chết người ấy.
Tức nước thì phải vỡ bờ. Con giun xéo lắm không quằn không là giun. Vế sau Quang Anh có biên chế lại một tí. Nhưng, ý nghĩ cuối cùng của anh là phải nổi dậy. Anh đứng lên hào hùng:
- Em cũng phải cởi.
- Tại sao?
- Em dám trốn anh đi gặp người tình cũ.
- Không giống với anh.
Quang anh nhất thời cứng họng nhưng cuối cùng anh lại nghĩ ra:
- Không giống ở điểm nào? Rằng Phi hùng là con trai còn Sam thái là con gái ư?
Đường thi rít qua kẽ răng:
- Anh biết anh đang kì kèo với ai không?
Quang Anh vẫn vênh mặt:
- Biết! Vợ anh.
Đường Thi nằm xuống không thèm đoái hoài gì đến anh ta.
Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại. Đúng là cô cũng có lỗi. Anh ấy cũng đã biết lỗi rồi. Cô có cần gay gắt như thế này không nhỉ? Nghĩ thế, Đường Thi liền ngồi dậy đáp cho anh cái bút ở sẵn trên bàn hất hàm nói:
- Ra ngoài viết bản kiểm điểm rồi đi ngủ.
Không khi im lặng một hồi. Đến kì quái.
Và câu nói sau cùng của Đường thi vang lên:
- Em đợi.
Quang anh đánh rơi bút cái cạch. Không đợi Đường thi phản kháng vội vàng lao vào người cô rồi nheo mắt nói đểu giả:
- Giải quyết xong việc này anh sẽ viết.
Trong phòng chỉ còn tiếng kêu là thất thanh của Đường thi.
Hạ quản gia ở dưới nàh nghe thấy vội chép miệng:
- Cậu chủ mạnh tay quá. Sắp li hôn rồi đâu cần làm triệt để như vậy.
Khi Đường Thi nhẫn nhục chịu đựng đóng giả là người xa lạ với Quang Anh thì Phi Hùng không ngừng lải nhải bên tai:
- Đường Thi. Để anh đưa em về.
Đường Thi nhíu mày. Cô không ngờ năm xưa mình lại yêu phải một con đỉa như thế này. Cô khoanh tay nói rõ từng câu một, chỉ sợ nói sai mất một câu anh ta sẽ hiểu nhầm cả đời:
- Phi Hùng. Chúng ta đã chấm hết rồi, đừng có cố chấp nữa. Và anh còn muốn tôi nói lại 1 lần nữa hay sao? Rằng tôi là người đã có chồng.
Quang Anh nghe câu này thấy chột dạ quá. Đường thi quả là tuyệt tinh, nhưng với những con người như thế này không tuyệt tình thì không được.
Phi Hùng mặt mày biến sắc bắt đầu gầm lên như một con thú hoang bị người ta bắt vào sở thú.
- Cô coi tôi là gì? Tôi cố gắng như thế này là vì ai?
Đường Thi từ trước tới nay chưa bao giờ biết sợ ai. Khi thấy người ta nổi nóng hay tức giận với mình cô tự coi đó là một cái hay ở đời. Với tình trạng của Phi Hùng lúc này cô không thể không chép miệng mà thông cảm cho anh ta. Cái cố gắng chó tha ấy cô không thèm, anh ta không cần cố cô dường như cũng có tất cả rồi.
Quang Anh và Sam Thái im lặng nhìn nhau. Họ cố ăn nốt bữa ăn còn dang dở.
Sam Thái là diễn viên nên vẻ mặt có vẻ rất bình thản. Tuy nhiên, nỗi sợ hãi của cô đã chạy dần xuống dưới, bằng chứng là hai chân của cô cứ lóng ngóng. Đôi lúc còn đá cả vào chân của Quang Anh.
Quang Anh vốn từ bé cũng rất nghịch, anh lại láu cá. Với những loại người thích thể hiện như Phi Hùng thì anh chỉ coi là một con ruồi hám phân mà thôi. Nhìn thoáng qua cũng biết Phi Hùng là một tên dùng bắp tay để suy nghĩ vấn đề rồi.
Đường thi quay ra nở nụ cười toe toét với Quang Anh:
- Anh có thể cho tôi quá giang về nhà được không?
Quang Anh đang uống rượu nghe thấy câu nói này bỗng chốc phụt ra bằng hết. Có mấy tia không ngờ theo đường vòng cung lộn một phát bắn vào chiếc áo sơ mi trắng của Phi Hùng đang đứng ngay sát đấy.
Quang Anh ho khan làm ra vẻ ta đây không biết gì. Ngay cả xin lỗi anh còn chẳng nói khiến Phi Hùng tức muốn chết. Anh ta hằn học đi đến đạp bàn quát lớn. Tất nhiên cảnh tượng của bốn con người này trong mắt mọi người đã được dựng thành phim từ lâu.
- Này đồ cặn bã. Mày có biết cái áo này bao nhiêu tiền không?
Quang Anh thành thật trả lời:
- Không!.
Ở đời đúng là chẳng biết đâu mà lần. Khi mình nói thật thì chúng nó nghĩ mình giỡn, khi mình nói dối thì chúng nó cười như phá mả rồi quay ra bảo với mình: Cảm ơn. Đã quá khen.
Phi Hùng cũng là một tên ngu cơ có suy nghĩ như vậy.
Khi nghe Quang Anh trả lời như vậy hắn ta hận một nỗi không thể cởi ngay chiếc áo này ra, moi lấy chiếc mác hàng hiệu rồi đập vào mặt Quang Anh. Nhưng không, với những đứa như thế này. Sỉ nhục chính là biện pháp tốt nhất:
- Mày là đồ nhà quê!.
Quang Anh lau miệng rồi nói như không:
- Hàng nhái. Không chấp.
Phi Hùng cảm thấy mình như bị lột hết quần áo giữa chốn đông người. Hắn ta định lao đến cho tên ngạo mạn kia một trận thì lại bị một gáo nước lạnh nữa dội thẳng vào đầu:
- Anh ấy nói đúng đó. Chiếc áo của anh là hàng LV, nhưng sờ chất liệu và mác bên trong lại cho thấy là hàng HK.
Đây là câu nói của nữ diễn viên Sam Thái.
Quang Anh đang tiếc ngậm ngùi khi không ghi âm lời nói này vào. Đúng là câu nói hay nhất mà anh được nghe kể từ khi quen biết cô.
Phi Hùng nghe thì cay thật đấy nhưng vẫn đực mặt ra thắc mắc:
- HK là hãng gì? Hãng mới nổi trong làng thời trang ư?
“Phì”.
Đường Thi luôn không biết che giấu cảm xúc. Khi nghe Phi hùng nói như vậy thì cô chợt tuôn một tràng mưa xuân có đính kèm một nụ cười e thẹn.
Quang Anh trả lời:
- Hàng Hồng Kông. Nổi tiếng không khác gì hàng china đâu.
Đường Thi lại cười dữ hơn sau câu nói này.
Điều này chính là sự sỉ nhục lớn nhất đối với Phi Hùng. Hắn không những bị lừa khi mua phải hàng nhái mà còn bị sỉ nhục từ phía Quang Anh. Hãy nhìn đôi mắt của Quang Anh đi, muốn chửi hắn là đồ nhà quê chân đất mắt toét đấy.
Khi Phi Hùng định lao vào đánh Quang Anh. Khi Quang Anh định đứng lên nghênh chiến. Khi Sam Thái định chui xuống gầm bàn vì sợ hãi thì Đường thi lại nói thế này:
- Xin lỗi có thể dừng lại đoạn hào hùng này được không? Tôi cần đi vệ sinh.
Sặc.
Sặc.
Sặc.
Ba người kia chết sặc trong vũng máu ảo tưởng. Và chết sặc trước câu nói mang đầy tính hiện thực này.
Thật là lợi hại. Chỉ với một câu nói này đã khiến không khí trong cả nhà hàng này trầm hẳn xuống. Trùng đến nỗi thừa mấy đoạn khiến mọi người nín thở chờ quyết định của hai võ sĩ.
Phi Hùng mắt long sòng sọc nhìn Quang Anh.
Quang Anh do không phải dân giang hồ nên có nhìn thế nào cũng giống như mình đang bị lác. Cuối cùng, khi tròng mắt sắp rời cả ra thì anh cũng đành bất lực nói:
- Tôi hết hứng đánh nhau với anh rồi.
Sỉ nhục.
Sỉ nhục.
Hai chữ này tương mạnh vào đầu Phi Hùng khiến hắn càng điên tiết hơn. Quang Anh nói không muốn đánh nhau? Há chẳng phải coi thường anh hay sao?
- Mày nói gì?
Quang Anh đưa tay lấy li rượu trên bàn. Phong thái ung dung tự tại, lại thêm vẻ đẹp trai, cộng với đó là không gian hào hùng đã khiến cho mấy bà cô và mấy cô gái ngồi đằng xa sẵn sàng xắn tay áo đi đến quyết sống mái một phen với Phi Hùng.
Nhưng khi ý định này đang ở mức giả thiết thì Quang Anh lại nói như đúng rồi:
- Đừng động vào tôi.
- Mày thách tao?
- Bố vợ tôi không tồi đâu.
Quang Anh không phải là người đục nước béo cò, nhưng lại là dạng người cơ hội. Cái gì có thể khai thác được, có thể lợi dụng được thì cứ phải làm triệt để. Thời buổi bây giờ đề cao tiêu chí tiết kiệm, nếu không làm thế người ta sẽ trách mình lãng phí.
Nếu không thì cuộc đối thoại sẽ thành ra như thế này:
- Đừng động vào tôi.
- Mày thách tao.
- tôi ghê lắm đấy?
- Mày là cái thá gì nào?
- Không ai được động vào tôi. Ai mà động vào tôi là mất tiền đưa tôi đi bệnh viện.
(Đoạn này tác giả đã mất hai lít máu mũi).
Đường Thi nghe Quang Anh nói như vậy thì không cười nữa. Cô chăm chú nhìn anh đầy vẻ phức tạp.
Cái nhìn của Đường Thi khiến Quang Anh không ung thư mà cũng rụng tóc.
Phi Hùng ngửa mặt lên trời cười như mấy vị đại hiệp ngày xưa. Nhưng có lẽ điệu cười này khi đến đời nay đã bị thất truyền đôi chút cho nên khi cười mới có sự cố xảy ra. Đang cười to và hào hùng là vậy thì Phi hùng lại tuôn một tràng ho như phá mả ra.
Vẫn câu cũ: Sam Thái là ngôi sao. Cô cần giữ hình tượng.
Khi thấy Phi hùng ho như muốn xổ cả bộ lòng ra như vậy thì cô vội đưa tay lên vuốt nhẹ lưng cho hắn rồi nói nhẹ nhàng:
- Anh có sao không?
Một người con gái dịu dàng. Đúng là làm cho Phi Hùng cứng đờ vài giây. Ngày xưa, Đường Thi không bao giờ dịu dàng như thế này. Anh còn nhớ như in, khi anh bị ốm, Đường Thi lại dội cho anh một gáo nước lạnh vào người. Nói rằng:
- Ốm thêm mới làm nũng được với em.
Ôi! người ta nói quả không sai.
Nếu kiếp trước mình còn nợ tình cảm với người ta thì kiếp này phải trả cho bằng hết. Cả vốn lẫn lãi cũng không được giữ lại.
Nhưng cái chính giờ đây là thế này, không ai biết Phi Hùng cười vì cái gì?
- Mày nói bố vợ mày? Hóa ra mày cậy bố vợ? Nói nghe xem nào? Bố vợ mày đang ở trại dưỡng lão hay hội người cao tuổi? À. Tao đoán ra rồi, đang múa kiếm nhựa tập dưỡng sinh với mấy ông bạn gia khọm khác đúng không?
Xong.
“Xong” này tương đối nhiều nghĩa.
Với Quang Anh: Hắn đã trúng kế. Oh year! Đường Thi đứng ngay đây. Cô ấy không có phản ứng thì anh gọi cô ấy là bà thần.
Với Đường Thi: Mẹ kiếp. Xem như cái chức đại ca của hắn chỉ được tính bằng giờ nữa thôi.
Xem ra ở với nhau lâu ngày. Bản tính thâm độc và mưu mô cũng nhiễm của nhau. Quang Anh đã giác ngộ được rất nhiều từ phía Đường Thi. Và bây giờ anh đang gặt hái.
Nghĩ thế anh liền xúc động và thầm cảm ơn Đảng đã cho anh sống cuộc sống ấm no như ngày hôm nay. Để anh được gặp vị sư thái trân nhân Đường Thi này.
Đường Thi hằn học quay ra phía Phi Hùng nói:
- Bố vợ anh ta có 90 tuổi thì cũng đè bẹp được anh.
Nói rồi cô kéo tay Quang Anh đi trong cái nhìn đầy sững sờ của Sam Thái và cái mặt đực ra như ngỗng của Phi Hùng.
Quang Anh vừa lái xe vừa liếc nhìn Đường thi. Anh chẳng việc gì phải bận tâm đến cô ta nhưng chẳng hiểu sao đôi mắt của cô ấy làm anh thấy bất an. Quang Anh đưa ray bật radio trong xe. Tiếng nhạc ngọt ngào vang lên khiến không khi được xoa dịu đi phần nào. Quang Anh cũng có dũng khi mở lời hơn:
- Giận anh à?
Đường Thi bực dọc đưa tay tắt phựt cái radio khiến Quang anh giật mình cái thót. Cô quay ra phía Quang anh nói:
- Anh muốn phiên tòa họp tại đây hay về nhà?
Nghĩ tới cảnh mình giống như mấy tên phạm nhân ngày xưa bị tùng xẻo rồi bị lột quần áo là anh đã thấy rùng mình. Anh vội cười xuề xòa:
- Hề hề. Phiên tòa gì chứ? Có gì về nhà vợ chồng đóng cửa bảo nhau.
Đường thi vẫn lạnh lùng như vậy:
- Lái xe nhanh lên.
Quang Anh lập tức thấy tay mình đang túa mồ hôi. Không ngờ cơ thể anh bài tiết tốt thật.
Anh biết mình đã phạm sai lầm khi đi gặp người cũ, nhưng cô ấy cũng vậy mà. Chỉ khác một điều là anh trong thế chủ động còn cô là bị động thôi. Đấy, khác nhau có một chữ mà nó làm nên cả một rắc rối.
Hạ quản gia nhìn thấy Quang anh và Đường thi mặt nặng mày nhẹ với nhau thì trong lòng như mừng không tả xiết. Những ngày tháng sống trong cảnh ấm ức lo âu có lẽ cũng đã qua. Nhưng bà còn chưa kịp bày tỏ thái độ thì Đường thi đã nói bằng một giọng đanh thép:
- Chúng ta lên phòng. Ở đây có người ngoài. Em không muốn.
Ô La la! Quá rõ rồi. Đang bàn chuyện li hôn có đúng không? Nấc thang hạnh phúc của Hạ quản gia lại được tăng thêm một bậc. Bà là người lạ, phải rồi. Với cô ta bà chính là người lạ. Được, cứ bàn với nhau đi. Người xa lạ này không làm phiền.
Đường thi bước vào phòng trước để lại Quang anh ở ngoài. Anh đang nghĩ mình có nên chạy thoát hay không. Dù gì kinh nghiệm xem “vượt ngục” của anh đã có thừa. Tuy nhiên, nếu ra ngoài thì cũng không thoát khỏi Đông Bang hội. Cho nên anh ưỡn ngực “thà hi sinh còn hơn chạy thoát”. Rồi quả cảm bước vào.
Đúng như dự đoán. Vừa ló được cái mặt vào thì anh đã lĩnh trọn cái gối phi thẳng vào mặt. Anh tức muốn chết nhưng biết mình mà đánh rắn là động tới cả rừng. Cho nên anh cần phải “nhẫn”.
Đường thi nhìn Quang anh đóng cửa rồi hét lên ra lệnh:
- Dừng lại.
Quang anh lập tức không dám bước thêm.
- Vứt điện thoại của anh qua đây.
Quang Anh không hiểu nhưng cũng đành làm theo. Anh cố tình đáp chiếc điện thoại về phía Đường thi. Chỉ mong rằng cơ hội lóe lên cho cô ta chết vì bị điện thoại tương vào mặt. Nhưng không, có lẽ tổ tiên nhà cô ta làm trong rạp xiếc. Trò tung hứng cô ta rất thông thạo.
Đường Thi mở từng danh mục trong điện thoại rồi bĩu môi nói:
- Honey, Em yêu, Bé nhỏ …Thế còn tên tôi? “Nguy hiểm chết người” là sao đây hả bạn Quang Anh thân mến.
Quang Anh giả vờ như bị điếc. LÀm bộ mặt ngu nhất trong lịch sử nhân loại.
Đường Thi tức giận đưa tay xóa hết mấy cái số điện thoại “không đáng có” kia đi rồi ném chiếc điện thoại qua một bên rồi lại nhìn Quang Anh đầy “âu yếm”:
- Cởi quần áo.
Hình phạt này anh biết. Nó có tên là: Biến thái.
Quang anh mặt tái mép rồi mấp máy môi không thành câu. Anh cười lấy lệ rồi nói:
- Chúng ta phải cùng phối hợp chứ?
- Phổi hợp làm gì?
- Thì…ấy ấy …
Nhìn cái cằm đang hếch hếch lên cố làm ra vẻ để Đường thi hiểu khiền cô chỉ muốn cười. Nhưng cô không cười. Cữ nghĩ đến anh ta gọi coi cô là “nguy hiểm chết người” là cô lại xung huyết.
- Ấy ấy cái gì? – Cô vơ lấy một bộ váy rồi ném qua chỗ Quang anh – Cởi ra rồi mặc cái này vào. Đi 10 vòng quanh nhà.
Hình phạt này anh cũng biết nốt. Nó có tên là: Biến thái phiên bản 2.
Hai hàng lệ đang đổ trong tim. Quang anh không biết làm gì khác là bước đến bên Đường Thi rồi nịnh:
- Vợ yêu. Đừng giận nữa, trông em này có nếp nhăn rồi kìa.
Đường Thi không đoái hòa. Đá cho anh một cái rồi bĩu môi nói:
- Vợ yêu! gọi tôi là nguy hiểm chết người ấy.
Tức nước thì phải vỡ bờ. Con giun xéo lắm không quằn không là giun. Vế sau Quang Anh có biên chế lại một tí. Nhưng, ý nghĩ cuối cùng của anh là phải nổi dậy. Anh đứng lên hào hùng:
- Em cũng phải cởi.
- Tại sao?
- Em dám trốn anh đi gặp người tình cũ.
- Không giống với anh.
Quang anh nhất thời cứng họng nhưng cuối cùng anh lại nghĩ ra:
- Không giống ở điểm nào? Rằng Phi hùng là con trai còn Sam thái là con gái ư?
Đường thi rít qua kẽ răng:
- Anh biết anh đang kì kèo với ai không?
Quang Anh vẫn vênh mặt:
- Biết! Vợ anh.
Đường Thi nằm xuống không thèm đoái hoài gì đến anh ta.
Nhưng nghĩ đi cũng phải nghĩ lại. Đúng là cô cũng có lỗi. Anh ấy cũng đã biết lỗi rồi. Cô có cần gay gắt như thế này không nhỉ? Nghĩ thế, Đường Thi liền ngồi dậy đáp cho anh cái bút ở sẵn trên bàn hất hàm nói:
- Ra ngoài viết bản kiểm điểm rồi đi ngủ.
Không khi im lặng một hồi. Đến kì quái.
Và câu nói sau cùng của Đường thi vang lên:
- Em đợi.
Quang anh đánh rơi bút cái cạch. Không đợi Đường thi phản kháng vội vàng lao vào người cô rồi nheo mắt nói đểu giả:
- Giải quyết xong việc này anh sẽ viết.
Trong phòng chỉ còn tiếng kêu là thất thanh của Đường thi.
Hạ quản gia ở dưới nàh nghe thấy vội chép miệng:
- Cậu chủ mạnh tay quá. Sắp li hôn rồi đâu cần làm triệt để như vậy.