Buổi chiều, theo như lời hẹn ban sáng, Quang Anh và Đường Thi sẽ đến bể bơi ở chỗ Len. Trong khi Đường Thi còn đang chuẩn bị với đống quần quần áo áo lỉnh kỉnh thì Quang anh lại nằm ườn ra giường với điệu bộ chán nản. Đường Thi thấy vậy ném vội chiếc mắc quần áo về phía Quang anh. Cũng may là anh có một chút võ nên tránh né được. Chứ cái mắc kia mà tương thẳng vào mặt thì anh chỉ có nước bán công ti để vào viện thẩm mĩ. Quang Anh uể oải nói:
- Sao nữa đây?
Đường Thi hất hàm:
- Anh không dậy chuẩn bị đi. Xem kìa, anh đang mặc độc chiếc quần đùi thôi đấy. Định mặc cái thời trang mát mẻ ấy ra đường hay sao?
- Tí nữa anh sẽ mặc thêm một chiếc áo pull và đeo một cái kính cho hợp cảnh là được chứ gì?
Đường Thi vứt đống quần áo lên giường, cô cũng bò lên theo đó đến chỗ Quang Anh. Dùng đôi mắt chớp chớp như muốn quyến rũ nhìn anh:
- Quang Anh mà em biết không phải là một thằng cha lôi thôi như thế!
Quang Anh đẩy tấm thân đang dần dần đè lên người anh ra. Anh phải cự tuyệt cô ta ngay lập tức, tránh trường hợp chốc nữa anh lại phải chạy vào nhà vệ sinh giải quyết.
- Cảm ơn vì lời khen của em. Nhưng anh mặc đẹp là để cho ai ngắm? Chẳng phải dù có mặc đẹp thế nào thì “người ta” cũng không thích hay sao?
Đường Thi mỉm cười, một nụ cười đẹp mê ly. Đảm bảo rằng, có 10 thằng đàn ông thì có đến 11 thằng bị dụ hoặc bởi nụ cười này.
- Thôi nào. Dạo này anh như trẻ con thế?
- Anh đang ước mình được làm trẻ con đây.
Đường Thi ngồi dậy rồi nói:
- Nhưng dù sao thì em cũng không thích chồng em ăn mặc lôi thôi!
Nghe thấy câu nói này, Quang Anh lập tức nhổm người dậy. Cô ấy vừa nói cái gì? “Chồng em”? Ôi! Nghe nó mới ngọt ngào và thuận tai làm sao. Thế là, trong giờ phút quá khích, anh đã nắm chặt lấy tay Đường Thi nói trong nỗi xúc động:
- Em vừa nói gì? Em không thích ai ăn mặc lôi thôi?
Chỉ là một câu nói thôi mà đã khiến công tử phong lưu đa tình, hằng ngày nghe mấy em xinh tươi nói như rót mật vào tai mà vẫn thấy chán phải trào dâng cảm xúc như vậy. Đương nhiên là Quang Anh không hề để ý đến sự thay đổi này.
Đường Thi chợt cười thầm trong bụng. Hóa ra Quang anh chính là một anh chàng cả đời chưa được nghe lời nói quá một gram đường. Nếu không thì cô chỉ nói có mấy ngôn từ thường ngày thôi mà anh ta đã sắp vái quỳ cô rồi. Kể ra thì cũng đáng yêu đó chứ?
Đường Thi chớp chớp mắt trả lời:
- Em nói là em không thích anh ăn mặc lôi thôi.
Quang Anh vẫn kiên trì đi tìm câu nói làm mình trở nên yếu mềm:
- Không phải. Thay cái từ “anh” đi bằng cái từ lúc đầu em nói đấy.
Đường Thi giả ngu không nhớ câu nói của mình lúc đầu. Mắt cô đảo đi đảo lại như rang lạc. Khuôn mặt cô lúc đó trông đến tức cười. Khiến cho Quang Anh từ hi vọng chuyển sang tuyệt vọng. Anh hẩy tay đứng dậy và nói:
- Thôi bỏ đi. Em đợi anh, anh thay quần áo.
Bể bơi ở chỗ Len hóa ra là một bể bơi trong nhà kính chừng vài chục mét vuông chứ không phải là bể bơi lộ thiên như Quang Anh tưởng tượng. Hóa ra thì Đông Bang hội tài chính không phải là lớn…mà là quá lớn. Nó có thể đè bẹp cái tập đoàn phim ảnh của anh.
Quang Anh mặc một chiếc quần ngắn thấp thoáng đầu gối màu trắng, áo thể thao trắng, mũ lưỡi trai trắng và cái kính râm màu đen. Trông anh vừa trẻ trung lại vừa năng động. Tuy là đi bơi mà anh mặc như đánh tennis thì cũng không sao, chỉ cần đẹp là được. Với con mắt của Liêu Tuấn thì ông ta thấy rất hài lòng về gu ăn mặc của con rể. Đường Thi con gái ông ngắm người chuẩn ra phết!
Quang Anh bước đến chỗ bố vợ, ông đang ngồi trên mép của bể bơi, dường như đã bơi được một lúc rồi. Quang Anh cười cười:
- Con chào bố! – Rồi lại quay ra cả phía An Hợp – con chào mẹ!
An Hợp mặc một bộ đồ tắm hai mảnh. Bà đã bước qua tuổi 40, nhưng những đường cong trên cơ thể còn nóng bỏng hơn cả thiếu nữ đôi mươi. Làn da nõn nà không một chút tì vết của sự lão hóa. Phần bụng, dù có nhìn lòi mắt cũng không thấy chút mỡ thừa nào. Quả là một vẻ đẹp “ăn thịt người”! Khi An Hợp nghe Quang Anh chào như vậy thì mắt rời khỏi quyển tạp chí. Bà nhướn mày nhìn Quang Anh, xem ra là khá hài lòng với kiểu xưng hô vừa rồi. Nhưng sao chỉ có một mình Quang Anh?
- Đường Thi đâu con?
Quang Anh ngồi xuống một chiếc ghế cạnh đó rồi trả lời:
- Cô ấy đi thay quần áo tắm. Sẽ ra ngay bây giờ ạ!
- Con không định tắm à?
Quang Anh mỉm cười đáp lại:
- Con không.
An Hợp vẫn dò hỏi:
- Không biết bơi sao?
- Rất giỏi là đằng khác.
- Ồ! Vậy ta muốn con bơi thi với ta.
Quang Anh cứng họng không nói được gì. Anh không muốn bơi là vì sợ sẽ bị Đường Thi chơi xấu. Dù sao thì cái bể này sâu cũng phải 2m, cô ấy có ý đồ thì chắc chắn anh sẽ không thoát được cảnh uống nước no khỏi ăn cơm. Nghĩ lại, anh thấy mình đã trở lên đề phòng người vợ xinh đẹp đến gian xảo của mình từ khi nào vậy nhỉ? Còn bây giờ thì sao? Cái mồm đã làm hại cái thân anh rồi. Thà lúc đó chịu nhục một tí, nói không biết bơi thì đã thoát được. Quang Anh thở dài cái thượt. Chợt, anh nảy ra một ý định…
Quang Anh bỗng dưng kêu toáng lên:
- Ai da. Chuột rút, chết rồi!
An Hợp không thèm nhìn Quang Anh, mắt bà vẫn đảo đi đảo lại từng dòng chữ trên quyển tạo chí. Bà nói bẳng giọng sắc như dao:
- Chuột rút thì lo mà nắn chân đi. Còn ngồi đó mà kêu ca à?
Quang Anh khóc thầm trong lòng. Bà mẹ kế của Đường Thi còn dã man hơn cả cô ấy. Giờ thì anh đã hiểu tại sao vợ anh lại mang trong đầu những ý nghĩ “độc đáo” rồi. Một bàn tay vô hình chỉ vào người An Hợp và một giọng nói trong thâm tâm Quang anh vang lên:
- Đây! Nguyên nhân tại sao có những con quái thú đội lốt người là đây thưa các bạn.
Vừa lúc đó, Đường Thi từ đâu bước đến với một thân hình nóng bỏng. Bộ đồ bikini màu đỏ tươi khiến làn da trắng của cô như được thắp thêm sức mạnh. Khuôn ngực đầy đặn, nhấp nhô theo từng nhịp thở. Đôi chân thon dài đến miên man, khiến người ta không muốn rời mắt khỏi nó một giây. Vốn là muốn tìm điểm tận cùng của nó đấy mà.
Quang Anh trong phút chốc thần người ra. Tuy là thân thể của Đường Thi đã không còn xa lạ gì với anh nữa, nhưng tính ra cũng đã lâu rồi anh chưa được nhìn thấy cô ấy ăn mặc một cách nóng bỏng như thế này. Có phải cô ấy có dã tâm hại anh đêm nay mất ngủ không?
Còn Liêu Tuấn và An Hợp vì vẫn bình thản cứ như kiểu đã nhìn chán đến nỗi không muốn nhìn nữa rồi. Xem ra Quang Anh có chút tủi thân.
Đường Thi bước đến ngồi lên đùi Quang Anh để thể hiện tình yêu của hai vợ chồng mãnh liệt như thế nào với hai ông bà già. Một cánh tay cô vòng qua cổ Quang Anh kéo sát người anh lại phía mình, tay kia nắm lấy bàn tay ở trên cổ Quang Anh. Trông hai người lúc này thật là nóng bỏng. Đường Thi lắc lư trên người Quang anh, cô mỉm cười với An Hợp:
- Chúng ta bơi thi chứ?
An Hợp đặt quyển tạp chí xuống nhìn Quang anh đầy ngụ ý và nói:
- Nghe nói…đã có người muốn tuyên chiến với mẹ rồi.
Đứa nào nói? Đứa nào phát ngôn câu này thì tự lấy dao làm vài đường cơ bản vào cổ mình luôn đi.
Quang Anh hậm hực trong lòng như không biết phải bùng nổ vào đâu. Anh đành hôn chụt vào má Đường Thi để trấn an rồi cười trừ;
- Hì hì. Là anh đấy.
Đường Thi đẩy nhẹ người anh:
- Này, đừng có đùa nữa. Anh có biết có biết anh tuyên chiến với ai không?
- Cái gì mà tuyên chiến chứ? Chỉ là chơi đùa thôi mà. Thắng thua không quan trọng đâu.
Đường Thi không nói gì nữa. Cô đứng dậy rồi ngồi vào mé bể cạnh chỗ của Liêu Tuấn. Cô buông đôi chân dài của mình xuống đùa giỡn làn nước xanh trong dưới bể. Rồi cô lên tiếng rằng:
- Vậy thì để em làm trọng tài đi.
- Được. – Cả An Hợp và Quang Anh không ai dặn ai cùng đồng thanh nói.
Quang Anh lập tức cơi chiếc áo pull trắng của mình ra. Từng thớ thịt của anh nhấp nhô lên một cách săn chắc. Nước da hơi ngăm ngăm càng làm chất đàn ông trong anh tỏa ra một cách mạnh mẽ.
An Hợp nhìn thấy một thân hình tương đối bốc như vậy không khỏi trầm trồ:
- Ồ! Đường Thi à, con là người có phúc đấy.
Đường Thi giả bộ không hiểu:
- Có phúc gì chứ?
- Mỗi ngày được sở hữu một con mồi hoàn mĩ như thế này không phải là một cái phúc lớn thì là gì?
Liêu Tuấn nghe thấy thế vội vàng cấu nhẹ lên má An Hợp nói giọng giận hờn:
- Vậy hóa ra anh không hoàn mĩ.
An Hợp nói thẳng tưng:
- Vâng! – Sau đó bà mỉm cười đầy ngụ ý – Nhưng những vết thẹo đó thì em hoàn toàn thích.
Nhìn hai người tình tứ như vậy khiến cho Quang Anh và Đường Thi bỗng dưng thấy ngại. Cảm thấy mình như là con kì đà cản mũi hai người đang ân ái với nhau. Tuy nhiên, ý nghĩ vừa mới được hai người tạo ra thì An Hợp đã đấp nát nó bằng một câu nói:
- Được rồi! Quang Anh, chúng ta bắt đầu chứ?
Quang Anh chẳng nói chẳng rằng, anh nhảy ùm xuống bể khiến nước bắn lên tung tóe rồi lại gợn ra những tia sóng nhấp nhô. Quang Anh ngoi lên khỏi mặt nước và vuốt mặt. Anh vừa cười vừa nói rất tự tin:
- Bắt đầu được rồi.
Đường Thi tay cầm đồng hồ bấm giờ, ánh mắt tinh ranh chớp chớp chờ đến thời điểm nhất định. Nhìn hai vận động viên tương đối sung sức thì cô hết sức hài lòng. Khoảng một hai giây sau, cô hô to:
- 1…2…3…bắt đầu.
Quang Anh sải tay rất mạnh, cứ liên tục đập mạnh xuống nước khiến nó bắn ra tứ phía. Khuôn mặt anh đỏ ửng sau mỗi lần vận động cánh tay. Tốc độ của anh tương đối nhanh nhưng theo dự đoán thì có thể sẽ bị đuối sức sớm. Còn An hợp thì có vẻ nhẹ nhàng và uyển chuyển hơn, nhìn bà dường như là đang nhảy một điệu trong nước chứ không phải là bơi. Phần bụng và phần lưng được và vận dụng triệt để khiến cho tốc độ trở lên linh hoạt hơn.
Hai vận động viên đang ngang bằng nhau.
Đến lượt thứ hai.
Quang Anh đã bắt đầu đuối sức, anh giảm tốc độ để lấy lại sức lực. An Hợp dường như không có khái niệm mệt. Bà vẫn rất uyển chuyển và linh hoạt, phong thái như toát ra một ý cười cười. Cười với đối thủ của mình rằng: “Hãy chấp nhận thua cuộc đi”.
Đường Thi quan sát Quang Anh và An Hợp. Lúc đầu, cô thấy rất hài lòng vể những gì mà Quang Anh thể hiện, anh có phẩn nhỉnh hơn so với An Hợp. Nhưng dường như càng về sau thì anh lại càng đuối. Áp lực của nước đã khiến anh ấy giảm hẳn tốc độ và sức lực. Đương nhiên, xét về cả chủ quan và khách quan, Đường Thi sẽ thiên vị Quang anh hơn. Cô nhíu mày tính toán. Chỉ cách vài mét nữa thôi là họ sẽ chạm đích. Đường Thi vội vàng lay tay Liêu Tuấn gọi lớn:
- Bố! Bố sao thế?
Chỉ cần có thế, An Hợp đã ngừng bơi và ngoi lên khỏi mặt nước. Bà lo lắng nhìn Liêu Tuấn. Chỉ tiếc rằng đã sập bẫy của Đường Thi mất rồi. Cái mà bà nhìn thấy chỉ là bộ dạng không hiểu gì của Liêu tuấn và câu nói rất chi là nguy hiểm cho người khác:
- À, ta bị muỗi đốt!
Đường thi giả bộ thở phào nhẹ nhõm rồi vỗ vỗ vai bố:
- Trời! Con thấy nốt đỏ sưng vù này lại tưởng bố bị bệnh gì.
Liêu Tuấn vẫn ngu ngơ tưởng con gái quan tâm đến mình quá sức nên trong lòng tự hào và hài lòng không kể xiết. Mặt ông cứ thế mà vênh lên để rồi nhận thấy một cái nhìn đến đáng ghét của An Hợp.
Chỉ đợi có thế, Đường Thi vội vàng hô to:
- Quang Anh thắng.
Quang anh chống tay nhấc thân hình lên mé bể. Anh nằm ngửa người ra thử hổn hển như sắp chết. Không, chỉ cần một chút nữa thôi là nhất định anh sẽ chết. Nhưng anh đang hoài nghi, có phải là do Đường Thi nên anh mới thắng không nhỉ? Sao anh chẳng thấy vẻ vang gì cả?
An Hợp bơi về phía Liêu Tuấn rồi quay ra mỉm cười hài lòng với Quang Anh:
- Tốt lắm!
Đường nhiên là bà cũng biết cái ý đồ mà ai cũng hoài nghi của Đường Thi. Bà bỏ qua cho Quang anh là vì bà đã bị mắc bẫy của Đường Thi. Người thứ hai sau Liêu Tuấn có thể lừa bà. Đúng là cha nào con nấy!
Đường Thi chạy ra chỗ Quang Anh nằm. Cô dùng ánh mắt cười cười nhìn anh, trông anh giờ đây như một con cá nhỏ bị người ta vớt lên bờ, đang cố thoi thóp phần mang của mình để níu kéo sự sống. Đường Thi ngồi xuống bên cạnh, kéo mạnh người Quang Anh dậy.
Quang Anh đang mệt lại bị Đường Thi sắp sửa hành hạ anh uể oải đáp:
- Thôi nào. Để anh nghỉ đi.
Đường Thi cười khúc khích:
- Sức lực của anh chỉ đáng như thế thôi sao?
- Em cứ thử xuống bơi như anh xem có sống mà ngoi lên đây được không?
- Được rồi. Lên thay quần áo đi, chúng ta đi ăn.
Khi nghe thấy ăn Quang Anh cảm thấy khí quản bỗng nhiên như bị nén lại, lục phủ ngũ tạng rạo rực hẳn lên. Nhưng mà tứ chi của anh thì vẫn mềm nhũn ra như cọng bún sợi mì vậy. Đây là kết quả cho việc trước khi bơi anh không khởi động. Cũng may là trong quá trình bơi không bị chuột rút.
- Kéo anh dậy đi.
Đường Thi đỡ mạnh người Quang Anh dậy. Khuôn ngực của cô thoắt ẩn thoắt hiện trước mắt anh, mái tóc buông thả xuống đã che mất điểm nhìn. Hương thơm của hoa hồng vương vấn nơi cánh mũi khiến Quang Anh đáng ra là đã đứng dậy được thì đột nhiên lại quỵ xuống. Hành động này khiến Đường Thi sợ chết khiếp, cô lại tưởng anh có vấn đề gì về tim.
- Sao thế? – Đường Thi lo lắng hỏi.
Quang anh hơi nóng mặt. Anh gạt tay Đường Thi ra và tự đứng dậy. Nếu như mà nhờ cô ấy thì chẳng thà giết chết anh đi còn hơn. Để cô giúp khác gì dẫn anh đến trước mặt thần Venus mà không được thốt lên câu “Đẹp quá!” Dù gì thì anh vẫn là đàn ông.
- Không có gì. Chúng ta đi ăn.
Hình như ta đã yêu nhau.
Bữa cơm kết thúc trong bầu không khí tốt đẹp và không hề có gì trục trặc xảy ra. Quang Anh và Đường Thi mừng húm khi các vị tiền bối ngày mai sẽ trở về Tòa Nhà Vàng ngay. Họ còn lưu luyến nói rằng:
- Các con hãy thông cảm cho chúng ta. Ngày mai công ti phải nhận một lô hàng lớn, không đích thân giám sát thì không yên tâm – Liêu Tuấn nói.
Lúc đó, Quang anh và Đường Thi thì chơi trò đá chân nhau dưới gầm bàn để thể hiện cảm xúc. Còn phần trên – khuôn mặt của họ lại biểu thị một trạng thái khác, đó là tiếc nuối, buồn thương. Cứ như kiểu xa nhau lần này là sẽ không được gặp nhau nữa vậy. Khiến cho các vị tiền bối xúc động đưa tay lên chấm nước mắt liên hồi.
Quang Anh và Đường Thi chưa thể về được vì liên quan đến cả chuyện công và chuyện tư. Hai cái này có lẽ mọi người cũng hiểu.
Về đến khách sạn trong tâm trạng hân hoan và một chút lâng lâng của rượu. Không khí bỗng nhiên đậm chất thơ ca lãng mạn và sến túa. Trong khi Đường Thi còn đang mải loay hoay với cánh cửa thì Quang Anh đã vòng tay ôm lấy eo cô nói những lời bay bổng:
- Đường Thi, Anh xin lỗi! Anh yêu em.
Đường Thi đang mở cửa bỗng nhiên dừng hẳn động tác vì câu nói của Quang Anh. Cô biết chồng mình đang rượu vào lời ra, vốn trước kia có hàng trăm người nói với cô câu này rồi, dĩ nhiên là cô cũng chẳng quan tâm đến tình cảm của bọn đàn ông với cô nó sâu đậm như thế nào. Nhưng giờ đây, khi nghe Quang Anh nói câu này, cô chỉ muốn hỏi lại anh rằng: “Anh có yêu em thật không? Yêu nhiều không?”
Cả hai im lặng hồi lâu. Cuối cùng Đường Thi cũng lên tiếng:
- Đừng dựa vào người em nữa, anh nặng quá đấy.
Quang Anh nghe thế cũng thấy đầu óc tỉnh lên ít nhiều. Anh đứng thẳng người rồi quay ra đằng sau huýt sáo để vơi đi cảm giác ngượng ngùng. Anh nghĩ thầm: “Mẹ kiếp! Vừa nãy sao có thể nói mấy lời đó ra nhỉ? Đúng là điên rồi”.
Cánh cửa phòng vừa mở ra thì Đường Thi đã chạy ngay vào nhà vệ sinh. Cô chiếm đóng cả tiếng trong đó mà chẳng chịu ra khiến cho Quang Anh cứ gà gật ở ngoài mãi. Nếu không phải vì anh còn cái miệng chưa được chải sạch, còn bộ quần áo chưa thay thì anh đã lăn ra giường ngủ từ lâu rồi.
Đường Thi vã nước lên mặt, cô cảm thấy toàn thân mình nóng bừng lên. Biểu hiện của cô sẽ là như thế này sao? Đây là lần đầu tiên cô có phản ừng với câu nói mang đậm chất “truyền thống” tình yêu kia. Cô chết đây, từ lúc cha sinh mẹ đẻ đến bây giờ cô chưa bao giờ thấy mình do dự và run sợ như vậy. Hình như là cô đã yêu anh ấy mất rồi.
Quang Anh là một người cao ngạo, nhưng đứng trước mặt cô lại luôn cúi đầu nhượng bộ. Hoặc cũng có thể là do anh ấy chưa có đủ trình độ để đầu lại với cô. Tuy nhiên, anh ấy đã xin lỗi rồi, câu nói cần thiết như “anh yêu em” cũng được anh ấy buột ra khỏi miệng rồi. Cô còn chờ đợi cái gì nữa đây? Phật dạy: Quay đầu là bờ. Vậy thì Quang Anh đã bơi về bờ rồi.
Cô còn một điều muốn nói: Chỉ cần anh ta bỏ được thói trăng hoa. Cô lập tức sẽ rũ bỏ bức tường ngăn cách giữa hai người suốt bao nhiêu ngày qua.
Đường Thi nhìn hình ảnh mình phản chiếu qua gương, những giọt nước vừa được cô táp lên mặt đang chảy dần xuống chiếc cằm thanh thoát và chiếc cổ trắng ngần. Cô mím môi lại, có nên tha thứ cho anh ấy hay không? Để ý ra thì mình cũng đã tỏ ra “hết nước hết cái” với anh ấy rồi. Xem ra nên xóa bỏ lệnh “cấm vận” đi thì hơn.
Nghĩ vậy Đường Thi vội vàng chỉnh lại tư thế, cô thoa một lớp dầu thơm lên bả vai cổ, sau gáy và vùng ngực. Sau đó thì thay bộ quần áo vừa mặc bằng bộ váy ngủ đỏ rực. Mặc vào trông cô như một ngọn lửa nóng bỏng thiêu đốt biết bao trái tim đàn ông.
Một lúc sau cô bước ra ngoài, khuôn mặt hí ha hí hửng cứ tưởng lừa được Quang Anh vào tròng thì chợt tụt hết cả cảm xúc khi thấy anh ta đang lăn quay ra ngủ trên giường. Quần áo thì chưa thèm thay, răng chưa thèm đánh. Lại còn dám mặc nhiên bỏ rơi một người vợ nóng bỏng đang có ý định xóa bỏ lệnh cấm vận đối với anh ta nữa chứ. Đúng là lúc đưa rượu mừng thì không uống.
Đường Thi bặm môi đầy vẻ tức giận. Cô bước đến bên giường rồi lấy chân đạp mạnh cho Quang Anh một cái. Anh ta khi bị đạp còn đáng ghét hơn, khiến cô chỉ muốn đạp cho thêm vài phát nữa.
Quang Anh đang ngủ ngon lành thì tự dưng mơ thấy mình đi bố vợ Liêu Tuấn và một vài tên đầu trọc mặt thẹo khác đạp cho túi bụi. Chẳng lẽ họ biết chuyện anh và Đường Thi đang giận nhau nên kéo đến trong giấc mơ của anh để trả thù?
Giấc mơ của anh là như vậy, thế là anh mới hét toáng lên rằng:
- Đau quá! Các người giàu có nhưng mà biết đâu lại kẹt sỉ không đưa tôi vào phòng Vip bệnh viện khi tôi bị nội thương. Cho nên là đừng đánh nữa, tôi hứa từ bây giờ sẽ chỉ biết mỗi Đường Thi thôi. Sẽ không để ý đến người con gái khác đâu, tiện thể các người cũng bảo cô ta chỉnh lại đầu óc cho bình thường một tí. Còn nữa, bảo cô ta đừng có quan hệ với mấy cái thằng ngày xưa đã từng qua lại nữa. Tôi mà ngứa mắt không gãi được là tôi móc mắt bọn nó ra gãi cho đỡ tức đấy.
Đường Thi đang đạp hăng nghe Quang Anh nói vậy càng hăng hơn nữa. Cô song phi một cước làm cho Quang Anh được thử cảm giác bay bổng một lần. Cả thân hình của anh đã nằm gọn dưới nền nhà. Đường Thi thấy vậy vội nhảy luôn lên giường rồi kéo chăn giả vờ ngủ.
Quang anh vẫn đang lăn lộn rên la ở dưới, nghe tiếng rên la đó ngay đến bò cũng phải chảy nước mắt. Quả là bi thương không đỡ được. Trong phút giây tuyệt vọng hộ cho cái xương sống của mình thì anh mới thấy lạ, tại sao không có tác động ngoại nhân nào mà anh lại bay tận xuống đây được? Chẳng lẽ ngay cả trong mơ bố vợ cũng lợi hại như thế hay sao? Quang Anh bống nhiên thấy hàn khí vất vương quanh người, anh co rúm lại rồi khấn khấn:
- Lạy phật. Con ăn ở có đức, đừng có dọa con. Cả đời này, ngoài chuột ra con không chùn ai đâu, cho nên đừng có mang mấy trò nhảm nhỉ ra dọa con.
Đây là lời cảnh cáo với phật tổ ư? Thật là đáng trách. Thế này thì phải trừng trị thôi. Bằng cách nào? Bằng cách là:
Khi Quang anh định trở lại giường để tiếp tục giấc mộng ngàn thu thì anh phát hiện giường của mình đã bị chiếm đóng toàn phần. Trước kia Đường Thi có ngủ dạng tay dạng chân như thế này bao giờ đâu? Cô ấy ngủ rất đẹp, luôn cuộn tròn trong lòng như một con mèo ngoan khiến anh chỉ muốn che chở. Còn bây giờ, hãy nhìn đi, anh phải chụp lại cái dáng này của Đường Thi để lấy bằng chứng. Tránh sau này cô ta làm gì quá đáng anh còn trả thù được.
Ý nghĩ này vừa lóe lên như cái bóng đèn trong đầu thì ánh sáng trong mắt Quang anh cũng phát ra nhiều tia kì dị. Thật là hiểm ác.
Đường Thi he hé mắt ra nhìn thì chợt thấy mình sắp sửa bị Quang Anh chụp lén. Xém chút nữa thôi là bị anh ta nắm thóp rồi. Nhân lúc Quang anh còn đang loay loay với máy ảnh thì Đường Thi nhếch môi lên cười nhạt một cái và xoay người. Cô đang cười thầm trong bụng. Chắc chắn là như thế.
Cái xoay người của Đường Thi đã làm hỏng hết cả hình ảnh. Quang Anh tức đến nỗi chỉ muốn đập tan cái máy ảnh ra, sao lại xoay người đúng lúc thế không biết. Hay là do cô ấy đã biết anh đang chụp lén rồi lên dập tắt cái ý định của anh? Đúng là ngủ cũng không yên, lúc nào cũng trong trạng thái cảnh giác cao độ. Anh còn chưa đến mức ấy đâu nhé!
Đường Thi sướng thầm trong lòng, những lúc trêu Quang Anh thế này cô thấy rất thú vị. Chỉ muốn trêu cho anh ta thổ huyết ra thì mới thỏa mãn được cái “thú tính” của mình. Ai bảo bộ mặt của Quang Anh lúc bị trêu có sức hút đến như vậy kia chứ.
Sau đó, Quang anh đành phải gác lại chuyện chụp ảnh mà lủi thủi bước vào nhà vệ sinh. Giấc ngủ ngon lành đã bị Đường Thi phá đám, chuyên trả thù cũng bị cô dập tắt không còn tàn lửa. Đúng là chán nản toàn phần mà.
Đường Thi thấy Quang Anh đã từ bỏ ý định chụp ảnh thì vội nhổm người dậy. Cô nở một nụ cười mãn nguyện, cuối cùng thì cũng thấy hả dạ. Ai bảo anh ta dám trêu đùa với cô cơ chứ! Cho dù không cố tình thì cô vẫn tức, mà cô đã tức là anh ta phải chịu trách nhiệm.
Thế thôi!
Quang Anh đã làm mấy khâu vệ sinh cá nhân xong, anh bước ra ngoài trong hương thơm ngào ngạt không rõ nguyên nhân từ đâu đến. Khi bước ra thì anh suýt nữa phun trào cả ba lít máu trong người ra bởi cảnh tượng nóng bỏng trước mắt. Cái chăn vừa mới được Đường Thi phủ lên người giờ đã bị đạp xuống đất như anh lúc nãy, chiếc váy ngủ không biết là vô tình hay là cố ý đã vén lên tận bụng để lộ luôn cả chiếc quần lót cùng màu ra. Dây váy trễ xuống bắp tay khiến khuôn ngực đầy đặn nửa kín nửa hơ như khiêu gợi.
Quang anh che mắt mình lẩm bẩm:
- Không nhìn, không được nhìn.
Chẳng biết Quang Anh có trụ được không nhưng Đường Thi đã liên tục kêu gọi trong tâm tưởng:
- Em đã dọn cỗ ra rồi, anh mà không ăn thì anh là thằng ngố nhất hành tinh.
Quang Anh vừa che mắt vừa dò dẫm bước đến bên giường. Nếu lúc này anh mà nhào vào người cô biết đâu cô lại tức giận mà cho anh đi Ma Cao kéo nhị luôn ấy chứ. Quan hệ vợ chồng đã không tốt rồi, bây giờ lại còn giở trò thì chỉ có nước sách vali đi du lịch trá hình mà thôi. Thế là anh vừa chậm chạp bước lên giường một cách khó khăn, vừa nguyện cầu cho người vợ của anh đừng có hại anh thêm nữa. Sức chịu đựng của anh có hạn, anh không muốn nó bùng nổ ra ngay lúc này đâu.
Thấy phần đệm bên trái bị lún xuống rồi im lìm luôn khiến Đường Thi tức muốn thổ huyết. Mẹ Kiếp! Cô dọn cỗ ra như thế mà anh ta còn từ chối, muốn cô cấm vận luôn cả đời có đúng không? Đây là lần thứ hai anh ta dám vờn cô, được, đã thể thì để cho anh ta thỏa mãn luôn. Để xem anh ta chịu được đến lúc nào.
Đường Thi lập tức xoay người, cánh tay cô vươn thẳng đến chỗ Quang anh rồi mềm dẻo cuốn lấy người anh. Đôi môi cô còn không quên nhích dần nhích dần đến cánh tay anh.
Quang Anh cố gắng nhẫn nhịn thì bỗng nhiên lại bị công kích tứ phía. Thế phòng thủ bị phá vỡ, không còn cách nào khác anh đành phải đắc tội vậy. Quang Anh chợt hét lên trước khi nhào vào người Đường Thi:
- Không phải lỗi tại anh nhé vợ!
Quang Anh đè cả người lên Đường Thi khiến cô không muốn mở mắt cũng phải mở. Cô nhìn Quang anh một lúc rồi hét lên:
- Anh làm cái gì thế?
Đây là đúng là điển hình cho câu nói “vừa ăn cắp vừa la làng mà”.
Quang anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Đường Thi, đôi mắt anh nheo lại đầy trầm lắng, những xúc cảm lâu ngày bị tích đọng trong đó khiến nó trở nên quyến rũ và ấm áp lạ thường. Quang Anh nở một nụ cười nhẹ rồi nói giọng khàn khàn:
- Em đang bẫy anh! Phải không?
Đường Thi lặng im một lúc rồi kéo anh xuống, áp đôi môi mình lên đôi môi của anh. Đã lâu rồi cô chưa có được cái cảm giác ấm áp và hạnh phúc như thế này, đã lâu rồi cô chưa có cảm giác muốn tan chảy vào một ai đó.
Và giờ thì nó đã đến.
Quang Anh đẩy lưỡi mình vào trong miệng cô một cách uyển chuyển và linh hoạt. Như thức tỉnh mọi giác cảm đã bị tê liệt những ngày qua của hai người. Giờ đây, họ như những đứa trẻ tò mò và lạ lẫm nhau. Tuy đã trải qua nhiều, nhưng quá trình ngăn cách quá dài khiến cảm giác mới lạ lại ập đến như ngày đầu tiên. Đôi tay Quang anh không quên lướt đi nhè nhẹ trên cơ thể cô, rồi lại cởi bỏ mọi ngăn cách của hai người. Đó chính là mớ quần áo hỗn đỗn đã bị hai người làm cho nhàu nát kia.
Khi hai người rời khỏi đôi môi nhau, ánh mắt của mỗi người là một xúc cảm riêng nhưng bản chất thì lại hoàn toàn giống nhau đó là hạnh phúc và thoải mái. Phải, thoải mái.
Đường Thi không kìm được mà lại kéo anh về phía mình. Cô luôn là như vậy, trước mọi tình huống, cô luôn giữ thế chú động, cô không muốn mình phải là người chờ đợi. Cho dù trước đó chính cô cũng không biết mình đã lâm vào thế bắt phải ngồi đực mặt ra chờ đợi một người chịu quay đầu lại mà suy nghĩ và nhận lỗi với cô.
******************
Sáng sớm.
Tiếng chim hót líu lo bên ngoài, ánh nắng vàng rộm chiều vào phòng qua khe hở của tấm rèm. Khung cảnh buổi sáng tươi mới và ngọt lành đến lạ.
Quang Anh khẽ giật mình, anh mở mắt rồi quay sang nhìn Đường thi đang ngoan ngoãn nằm trong vòng tay mình. Làn da nõn nà của cô thỉnh thoảng lại cọ xát vào người anh khiến nó nóng bừng lên trong thấy. Khuôn mặt cô lúc ngủ sao mà dễ thương và hiền lành đến vậy. Đó chính là lí do vì sao anh thích ngắm cô ngủ.
Quang anh chợt này ra một ý định hết sức táo báo. Đó là trêu cô. Anh nhổ một sợi tóc của cô rồi lại nhẹ nhàng soắn lại và…đưa vào mũi cô. Cái trò này hồi xưa cũng đã có một cô gái làm với anh khi anh còn đang ngủ. Tất nhiên là lúc đó anh đã quát cô ta một trận nên thân vì đã dám phá hỏng giấc ngủ của anh. Còn bây giờ, anh có bị mắng hay không lại là một vấn đề nan giải. Mà người quyết định lại là Đường Thi.
Đường Thi đang mơ về một giấc mơ ngọt ngào thì bỗng thấy ngứa ngứa mũi. Cô chửi thầm trong lòng: Con ruồi con muỗi nào còn muốn sống thì hãy mau biến đi.
Con ruồi (muỗi) ấy chính là Quang Anh. Chỉ tiếc là anh không thể nghe thấy lời dọa nạt trong tâm tưởng của Đường Thi cho nên vẫn tiếp tục trêu đùa cô. Để rồi nhận lấy một cái đập tay vào bụng của Đường Thi.
Quang Anh vội vàng hét lên:
- A! Đau quá.
Đường Thi mở mắt ra nói tỉnh bơ:
- Anh đang làm cái quái gì thế? Kiểm tra mũi em à?
- Đâu có. Dậy trước nên buồn thôi. Trêu một chút không được sao?
Đường Thi đập cho anh thêm một phát nữa khiến Quang anh tưởng lục phủ ngũ tạng của mình theo hậu môn mà chui ra hết ngoài rồi.
- Em chẳng biết xót của cái gì cả.
Đường Thi đứng dậy, cô khoác hờ một chiếc áo choàng tắm lên người rồi hất hàm nói:
- Sao? Anh tiếc à?
- Tiếc chứ. Anh tiếc hộ em đấy.
Đường Thi phì cười vì câu nói này của Quang Anh. Nghe mà chối tai quá chừng, chỉ muốn đánh anh thêm mấy phát nữa cho hả dạ. Chẳng biết sao dạo này cô rất muốn đánh Quang Anh.
Khi Đường Thi định bước vào nhà vệ sinh thì người cô đã bị Quang Anh kéo giật lại rồi bị anh ép xuống giường. Ánh mắt anh nóng bỏng lên những tia dục vọng đến cô cũng cảm nhận được. Tuy nhiên, cô vẫn tỉnh bơ:
- Không phải muốn kiểm tra cả người em nữa đấy chứ?
- Phải. Muốn kiểm tra hết.
Đương nhiên là Đường Thi đẩy Quang Anh ra ngay tặp lự khiến anh ngã nhào ra giường. Dù gì thì cô cũng có võ, sức cô có thể bằng một người đàn ông. Chỉ là thua chồng mình thôi. Cô chỉnh lại chiếc áo choàng bị xô lệch rồi nói:
- Hôm qua anh đã kiểm tra hết rồi đấy thôi.
Quang Anh cười cười rồi gối đầu lên đùi vợ. Anh vẽ một vòng tròn trong không trung và nói đầy mông lung:
- Vợ à! Anh muốn chúng ta có một đứa con.
Nghe thấy từ “muốn có một đưa con” mặt Đường Thi chợt tái mét vào. Cô đẩy Quang Anh ra, đồng thời người mình cũng lùi về sau mất mấy mét. Cô nói trong hoảng loạng:
- Không được! Tuyệt đối không được.
Đầu hàng vô…số điều kiện.
Quang Anh đờ người ra trong giây lát, phản ứng của Đường Thi khiến anh không kịp thích nghi. Anh ngồi dậy và nhìn cô nói:
- Sao thế? Em còn muốn giữ eo à? Đẻ xong rồi điều chỉnh lại một chút là được mà.
Đường Thi càng ngày càng ngồi xa Quang Anh hơn. Cuối cùng cô đứng hẳn dậy rồi chạy vào nhà vệ sinh. Trước khi chạy đi cô còn không quên nói lại với vẻ kiên quyết:
- Em đã nói rồi, không được là không được. Nếu anh bắt ép em thì chúng ta li hôn đi.
Quang Anh đực mặt ra một chỗ rồi nghĩ ngợi: Có phải hôm qua anh đã làm gì quá đáng không nhỉ? Sao tự dưng cô ấy lại khó hiểu đến vậy. Nhìn thái độ của Đường Thi vừa rồi anh chỉ muốn cho cô một đạp ngay lập tức nhưng lại không dám. Lúc này anh là người yếu thế, là người đi thuyết phục cho nên anh không thể làm cô ấy phật lòng được.
Nghĩ thế rồi Quang anh thở dài trong niềm thất vọng. Có gì mà không được cơ chứ? Có con là khổ lắm sao? Thực ra anh đầu tiên cũng không thích trẻ con lắm! Thiết nghĩ rằng có hai vợ chồng thế này đã là mệt lắm rồi, thêm một đứa trẻ con vào nữa thì thà giết anh đi còn hơn. Nhưng rồi anh nghĩ lại, biết đâu đứa con đó lại là cầu nối giữa anh và Đường Thi. Lại là trợ thủ đắc lực của anh, khi anh cãi nhau với Đường Thi anh sẽ lôi nó ra lợi dụng. E hèm, tuy có hơi thủ đoạn một chút nhưng anh hứa, anh hứa rằng anh sẽ là một người bố tốt nhất có thể.
Vậy mà Đường Thi lại đáp cho anh một câu “không được”. Thà cô cứ đáp cho anh một quả mìn còn hơn là bắt anh nghe thấy câu nói này. Không có con với anh thì có nghĩa là cô ấy không yêu anh đúng không? Điều này làm Quang Anh có đôi phần hoang mang.
Nhưng rồi Quang Anh lại tự động viên mình bằng một câu nói “không sao! Chắc cô ấy chỉ sợ lúc sinh sẽ đau thôi. Con gái mà!”
Đường Thi ngồi trên thành bồn tắm. Nói chính xác hơn là cô đang giống với những nhân vật trữ tình trong tiểu thuyết thích tự kỉ một mình. Những lọn tóc vương vãi trên đôi vai, ánh mắt thất thần nhìn xuống nền nhà. Đôi tay đang không ngừng bấu chặt vào nhau khiến làn da nhợt hẳn đi.
Cô đang sợ!
Đang rất sợ. Nỗi ám ảnh đó vẫn không bao giờ phai nhạt được trong tâm trí cô. Nó sẽ mãi mãi là một vệt ố loang lổ không có cách nào tẩy được.
Đường Thi cô cả đời không biết sợ ai, nhưng cứ mỗi khi có người nói đến hai chữ “sinh nở” là cô lại chợt rùng mình. Còn Quang Anh, khi anh ấy nói muốn có một đứa con, đó chính là lời hẹn ngầm. Là lời hẹn sẽ sống cả đời bên cạnh cô, anh đã lấy đứa con ra để làm lời hẹn ấy. Nhưng cô thật không đáp ứng được, ngay khi cô và anh nhận ra tình cảm của nhau thì cô lại không thể làm thỏa lòng anh.
Rồi Đường Thi thở dài và đứng dậy, cô soi mình trong gương. Bộ dạng này, sắc mặt này sao cô chưa bao giờ thấy. Thật là thất sắc quá! Có lẽ hôm nay cần trang điểm đậm hơn một chút.
Trong đầu cô dần đưa đến một quyết định. Biết là sẽ khó khăn nhưng có lẽ cô nên dứt khoát.
*****************
Quang Đi gặp đối tác về, theo như anh được biết thì có lẽ nội trong tuần này tất cả mọi công việc sẽ được giải quyết ổn thỏa. Nếu như còn việc gì chưa xong thì nhân viên của anh sẽ lo. Giờ đây trong anh đang sục sôi một ý chí, đó là có con! Ý chí đó như bén rễ trong anh khiến anh không thể làm ngơ với nó được. Phải, trong thời gian tiếp theo, anh sẽ thuyết phục Đường Thi có con với mình.
Hoặc nếu cô không đồng ý thì có lẽ anh nên dùng biện pháp mạnh với cô.
Vừa bước chân vào phòng Quang Anh đã thấy chăn gối gấp thẳng thớm, không gian yên tĩnh. Tự hỏi sao hôm nay vợ anh lại có hứng dậy sớm như vậy? Hay là lại có đứa nhân viên nào phá rối cô. Vậy thì tên đó xấu số rồi! Đến anh khi phá giấc ngủ của cô còn bị cô hành hạ dã man chứ nói gì đến một tên nhân viên quèn. Nghĩ vậy Quang Anh liền lắc đầu cảm thương cho số phận hẩm hiu của tên nhân viên kia.
Nhưng thực chất là chẳng có nhân viên nào cả, vì tớ giấy ở giữa giường đã nói lên tất cả. Quang Anh chỉ kịp đọc được mấy chữ đầu đã hoảng loạn cả lên. Mấy chữ đó là: “ĐƠN LI HÔN”.
Khi giây phút hoảng loạn qua đi. Quang Anh vội vàng nhéo vào mặt mình mấy cái để xác nhận rằng không phải là mình đang mộng du. Nhéo xong, vẫn chưa thấy hài lòng và chưa thể tin được vào cái hiện thực trước mắt, anh lại chạy ra xem mã số phòng. Có lẽ anh vào nhầm phòng cũng nên. Nhưng…xin chúc mừng vì đồng chí vẫn chưa đến độ tuổi nú lẫn để bước chân nhầm phòng.
Quang Anh đứng lặng người hồi lâu, sao càng nghĩ lại càng chẳng hiểu cái mô tê gì sất! Đầu tiên là anh đòi có con, rồi cô không cho, rồi anh cũng không nói nữa mà chuyển sang chính sách nhu cương kết hợp…và rồi thì cô để lại tờ đơn này. Anh đã đốt cháy mất giai đoạn gì sao mà khi nó chạy đến đây rồi anh lại không hiểu?
Quang Anh vội vàng kiểm tra tủ quần áo, đúng như những gì anh đoán. Cô đã bỏ đi rồi.
Bỗng nhiên, một cơn gió từ ngoài thổi vào khiến một tờ giấy trên bàn bay xuống đất. Quang Anh liền nhặt lên xem. Bên trong có viết:
“Em quyết định rồi! Mình kết thúc trò chơi ở đây nhé? Sẽ không ai phải vờn ai nữa. Không ai phải bắt ép ai làm thế này thế kia và…anh cũng sẽ không cần phải cảnh giác với em nữa.
Vì em đã đầu hàng rồi!”
Một bức thư ngắn ngủi nhưng lại đâm vào tim anh những nhát dao thật mạnh. Nói như vậy thì có nghĩa là anh và cô sẽ chia tay thật sao? Đang yên lành mà! Chẳng lẽ chỉ vì một mong muốn như bao người đàn ông vẫn mong muốn của anh lại làm cô tức giận đến như thế sao?
Cô bị điên rồi! Chắc chắn là đầu cô đã bị găm mìn mới đưa ra quyết định này.
Quang Anh vừa đau lại vừa tức giận. Thật là cay cú! Từ lúc anh biết mùi con gái đến bây giờ thì chưa có lần nào lại thấy mình bị hành hạ cả về mặt thể xác lẫn tâm hồn như thế này. Nói chính xác ra thì đây là lần đầu tiên. Và người vinh dự tạo ra “cái lần đầu tiên” ấy với anh không ai khác chính là quý cô Đường Thi. Người mà hai mươi mấy năm về trước đã từng vô tình tụt quần anh, người mà mười mấy năm về trước đã từng đá bay anh khỏi cái chức Liên đội trưởng và bắt anh phải dọn nhà vệ sinh trong suốt một thời gian dài đằng đẵng, người mà gần một năm trước đã khiến anh phải chao đảo sau một đêm rồi đùng một cái tước đoạt quyền tự do của anh sau cái đêm đó. Rồi sau nữa thì sao? Sau nữa thì cô ấy đã cư nhiên khiến anh phải yêu cô…
Và cuối cùng là nhận thua cuộc chỉ vì anh muốn có con.
Con mẹ nó! Anh là đồ chơi của cô sao? Là cái thứ cô muốn đưa ra đùa cợt lúc nào cũng được à? Sao lúc nào cũng là anh phải chịu đựng mà không phải là cô? Vì bố cô là xã hội đen chắc.
Hứ, đã thế thì từ nay anh sẽ làm xã hội “thâm” cho cô xem. Để cô biết rằng màu đen chưa chắc đã là đáng sợ.
Lúc đó Đường Thi đã ngồi trên máy bay rồi. Cô cảm thấy sống lưng bỗng dưng lạnh toát thì đoán có lẽ Quang Anh lại tức quá đâm ra mất tự chủ mà chửi thầm cô rồi. Đường Thi nhếch lên một nụ cười nhạt rồi ngả người vào ghế và đưa mắt nhìn ra bên ngoài. Mây như những cục bông gòn khổng lồ bị ai đó quăng lên bầu trời, hình dạng của chúng thì muôn vẻ khiến cho người nhìn là cô cũng không thấy chán cho lắm.
Thế rồi cô lại nhìn thấy một đám mây…có hình một đứa trẻ. Cô không biết là nó có hình như thế thật không nhưng tâm trí và ánh mắt cô đã nhìn ra như vậy. Điều đó chứng tỏ là cô đã bị ám ảnh bởi Quang Anh rồi. Bà nó chứ! Chính cô cũng thấy bản thân mình thật nực cười chứ đừng nói là chồng cô sẽ buồn vì cô. Cô đã cảm thấy bất lực rồi, cô cũng là phụ nữ, tính cách có mạnh mẽ tới đâu thì vẫn có lỗ chỗ yếu đuối. Cô biết, nếu như mình không thể cho Quang anh một đứa con thì anh sẽ nghĩ là cô không yêu anh. Và như vậy thì anh anh ấy sẽ đi tìm người con gái khác thôi. Cô đưa ra cái đơn li hôn kia chỉ là muốn để cho mình không bị mất mặt trước mà thôi.
Cô rất coi trọng cái tự tôn cao vời vợi của mình.
Vừa xuống sân bay, Đường Thi đã gọi điện cho Mac. Nghe chừng anh rất vui khi tiểu thư lâu ngày không gặp gọi cho mình, giọng nói anh thấm đượm niềm vui sướng khó tả:
- Tiểu thư! Tiểu thư đã về rồi phải không?
Đường Thi đưa mắt nhìn quanh sân bay như để tìm taxi. Chiếc kính râm to bự chảng chiếm phân nửa khuôn mặt khiến cô hoành tráng trông thấy. Đúng là con gái của Liêu Tuấn, phong thái hiên ngang chẳng kém gì bố mình. Cuối cùng cô chọn một chiếc taxi ở gần đó rồi kéo vali lại. Tài xế đã đón chờ và và rất sẵn sàng giúp cô kéo đống hành lí quá khổ kia lên xe.
Đường thi đưa vali cho tài xế rồi nói chuyện tiếp với Mac:
- Tôi đang trên đường về nhà. Anh bảo đầu bếp làm cho tôi ít đồ ăn nhé!
- Cô chủ, sao cô không về nhà của mình? – Ý anh là sao cô không về “ngôi biệt thự tình yêu gần biển” của mình?
Đường Thi thở dài rồi gắt, bây giờ bất cứ ai còn nhắc đến những gì liên quan đến Quang anh thì cô quyết đại nghĩa diệt thân với kẻ đó:
- Mac! Tôi không phải là đang về nhà của mình đó sao?
Thấy tâm trạng tiểu thư có vẻ không tốt thì Mac cũng không đả động gì đến chuyện cô đi ăn chực nhà bố đẻ nữa (>.<), anh nói:
- Vâng! Tôi hiểu, tôi sẽ nói với đầu bếp.
Sau khi Mac nói xong thi Đường Thi cũng dập máy. Cô mệt mỏi ngả người vào ghế, dường như mọi sinh lực đều bị rút cạn kiệt khiến cho chân tay bải hoải. Tài xế nhìn cô qua gương và hỏi:
- Cô muốn về đâu thưa cô?
Đường Thi cũng chỉ trả lời vu vơ thôi:
- Tòa Nhà Vàng!
Vậy mà tên tài xế đó lập tức rùng mình một cái. Không phải là vì tên của tòa nhà đó mà là chủ của căn nhà đó. Như một phép hoán dụ, nói căn nhà lại hóa ra chủ. Phải! Liêu Tuấn chính là trùm xã hội đen khét tiếng trong thành phố. Những người dân sống nơi đây hoặc có thể là ở những nơi khác trong đất nước khi nghe đến tên thì đều rùng mình. Đơn giản là ông ta có một sức ảnh hưởng ghê gớm. Mà sự ảnh hưởng ấy lại thiên về những cái xấu là chủ yếu. Gây cho người ta những nỗi sợ hãi khó nói lên lời.
Còn tên lái taxi này, chỉ cần nghe đến tên là muốn tuôn ngay một bãi ra xe rồi. Thật là…
Buổi tối, Quang Anh chẳng thiết ăn uống. Anh cứ nằm một đống trên giường trông đến nản. Quần áo đi gặp đối tác từ buối sáng về cũng chưa kịp thay, nhăn nhúm và thảm hại đến khó tả. Tóc tai thì bờm xờm, mới qua có mấy tiếng thôi mà có cảm tưởng như anh đã già đi vài tuổi rồi. Râu xanh dưới cằm mọc lỗ chỗ càng làm cho anh trông lôi thôi và tiều tụy hơn. Anh đưa điện thoại lên ấn tiếp dãy số mà mình đã thuộc làu, anh đã ấn đến khi đấu ngón tay không chịu được nữa mà bật một chút máu ra. Thế mà đầu giây bên kia vẫn chẳng chịu nghe máy. Nhưng điều đáng nói ở đây nhất là anh lại còn cứng đầu hơn, nếu Đường Thi không nghe máy thì anh cũng quyết gọi cho đến khi nào cô nghe máy thì mới thôi. Và cuối cùng cái anh nhận được là một giọng tương đối êm ái, nghe xong anh chỉ muốn gọi điện cho tổng đài để bảo họ đổi cái giọng này:
- Thuê bao quý khách vừa gọi…
Cô ấy có lẽ đã đập cả điện thoại rồi cũng nên!
Quang Anh lại thở dài, cả ngày hôm nay anh đã thở dài hàng trăm lần rồi. Rốt cục là anh đã làm gì sai? Chắc chắn là không phải từ cái mong muốn có con của anh rồi. Anh đã đả thông tư tưởng để cho mình không còn tự đổ vấy lên đầu bản thân nữa. Nhưng gạt bỏ được rồi thì anh lại càng khó chịu hơn. Khó chịu khi không biết nguyên nhân tại sao minh lại phải kí vào cái đơn li hôn này.
Đường Thi vừa về đến nhà đã chạm trán chú Lưu. Vẫn như mọi lần, cứ gặp cô khi nào là ông ta lại bắt đầu giở mấy môn võ của mình ra thử. Nhưng lần này thì lại khác, Đường Thi không đỡ được. Cô vừa bước vào đã bị một cước song phi ngay vào phần hông. Cả cơ thể cô lập tức bay ra xa như trong phim võ thuật. Còn chú Lưu thì chỉ cười ha hả như như rồ dại rồi nói:
- Chú không ngờ là dạo này cháu còn học cả cách vận khí công như vậy đấy. Chắc là không đau đúng không? Tốt lắm!
Không đau? Đường Thi vừa nhăn nhó như khỉ ăn ớt vừa kêu la thảm thiết:
- Chú cứ thử đưa hông ra cho cháu đạp xem nào.
Ông chú vừa cười sảng khoái được một hồi, khi nghe Đường Thi nói thấy thì vội ho sặc sụa:
- Thế không phải cháu đang luyện cái này à? Sao lúc chú ra tay lại không đỡ hoặc đánh trả?
Đường Thi lồm cồm bò dậy, cô chạy lại chỗ vali đang nằm chỏng chơ dưới đất rồi nói vẻ mệt mỏi:
- Luyện liếc cái gì? Cháu mệt lắm, chú để cháu ăn xong rồi mới hỏi có được không?
Nói rồi Đường Thi liền kéo vali vào trong thang máy rồi lên tầng 18. Cô phải đi chào bố một tiếng đã, tiện thể dò xét xem thái độ của bố cô thế nào. Nếu như tâm trạng ông tốt thì có lẽ cô sẽ nói luôn chuyện li hôn, còn nếu ngược lại thì cô cũng làm ngược lại luôn.
Liêu Tuấn đang ngồi trước bàn làm việc. Vừa rồi bên Las Vegas gọi điện về và thông báo, họ phải hối lộ một số tiền cho cảnh sát. Vì Las Vegas của Đông Bang hội tương đối lớn, lại là chỗ rửa tiền lớn thứ hai của họ cho nên họ phải hối lộ một khoản không hề nhỏ. Liêu Tuấn đưa tay lên trán vẻ mệt mỏi rồi ông đập bàn một cái rõ mạnh:
- Mẹ kiếp! Có cái gi mà hãm thế không biết?
Đường thi đứng ngoài cửa đã nghe thấy tiếng đập bàn của bố mình thì đoán sơ qua tình hình. Có lẽ hôm nay cô không nên nói gì thì hơn. Cô đẩy cửa rồi bước vào, khóe môi cô cố giãn ra một nụ cười với bố mình:
- Bố! Con về rồi.
Liêu Tuấn thấy con gái như thấy được ánh dương, ông đưa tay vẫy vẫy rồi nói:
- Lại đây con gái.
Đường Thi nghe vậy thì liền mỉm cười bước về phía bố, kéo ghế ngồi cạnh ông và hỏi:
- Sao thế bố? Có chuyện gì không ổn ạ?
- Ừ! Las vegas có vấn đề rồi. Ta phải hối lộ một khoản tiền cho bọn cảnh sát.
- Vậy thì cứ hối lộ thôi, còn hơn là để họ dẹp chỗ làm ăn của chúng ta. Tiền có thể kiếm sau mà bố.
Liêu Tuấn nghe con gái nói vậy thì chỉ thở dài. Ông vuốt tóc cô, nhẹ nhàng nhìn cô đầy trìu mến:
- Đành phải làm thế thôi chứ biết làm sao được – Rồi như nhớ ra được điều đó, ông hỏi vội – mà sao con lại về đây? Quang Anh đâu.
Người ta nói có tật thì giật mình quả không sai. Đường Thi vừa nghe bố hỏi thế đã lắp bắp như gà mắc dây chun:
- À…là…là anh ấy vẫn còn công việc. Con nhớ nhà quá nên về trước.
- Ở đây à? Nhà của con thì sao?
Đường Thi đưa mắt ra chỗ khác nhìn rồi trả lời bố:
- Vâng, con đợi khi nào chồng còn về đã. Về nhà bây giờ buồn lắm, có mỗi mình con thôi.
Nghe con gái nói vậy, trong lòng Liêu Tuấn chợt dâng lên một sự thương xót. Hóa ra khi lấy chống, con gái ông đã cảm thấy như vậy.
- Vậy thì con hãy sinh một đứa đi. Ta vừa có cháu bế mà con cũng không phải lặn lội về đây mỗi khi con buồn nữa.
-…
- Đường Thi! Con sao vậy? – Khi thấy con gái lặng cả người đi, sắc mặt trắng bệch thì ông liền gọi lớn.
Nhưng cái ông được đáp lại chỉ là một câu nói mang đầy sự sợ hãi và hoang mang:
- Bố, con sẽ không làm thế đâu. Con không muốn có con! Dù có chết con cũng không bao giờ mang thai.